bắt cóc em về làm vợ

65.3K. Tác giả: Dư Tiểu Thuần. Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: diendanlequydon.com. Trạng thái: Full. Truyện Bắt Cóc Em Đem Về làm Vợ của tác giả Dư Tiểu Thuần cho ta thấy muốn đến với nhau không phải chỉ có tình yêu mà phải có cả duyên số. Đúng là như vậy , một gã đàn Truyện Bắt Cóc Em Đem Về làm Vợ của tác giả Dư Tiểu Thuần cho ta thấy muốn đến với nhau không phải chỉ có tình yêu mà phải có cả duyên số. Đúng là như vậy , một gã đàn ông giàu có , một cô con gái của giám đốc sắp sản Chỉ vì muốn cứu công ty nên cô mới Bắt Cóc Em Đem Về làm Vợ , chương 13 của tác giả Dư Tiểu Thuần cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Trong phiên tòa xét xử vắng mặt tội bắt cóc của bộ đôi vào tháng 6/1978, thẩm phán Tòa án Hình sự Trung tâm London kết án họ một năm tù vì không ra hầu tòa. Ngày 18/7/1979, Joyce và Keith bị FBI bắt tại Mỹ vì tội làm giả hộ chiếu, nhận án treo. modifikasi jupiter mx 135 warna biru jari jari. Đọc truyện Bắt Cóc Em Đem Về làm Vợ . Tuy tình yêu rõ ràng là giữa hai con người , nhưng họ đến được hay không hoàn toàn là do duyên là như vậy , một gã đàn ông giàu có , một cô con gái của giám đốc sắp phá sản ... Chỉ vì muốn cứu công ty nên cô mới bị cha mình bán cho anh , cô hoàn toàn không có hứng thú gì với chuyện này .Cô mang tâm trạng buồn bã vì cưới người mình không yêu , còn anh thì dùng mọi cách để chiếm được trái tim cô . Nếu cô vẫn còn lì thì tôi sẽ bắt cô phải hối hận ... Liệu gia đình mới thành lập này có trụ được dài lâu? * Nhà hàng pháp…“Dược…Dược tổng , xin ngài hãy giúp tôi” – Người đàn ông trung niên ngồi đối diện nài nỉ , trán đẫm mồ hôi cầu khẩn“Tôi không thích nói nhiều” – Giọng nói trầm thấp vang lên , hơi thở đầy quỷ dị , đôi mắt sắc bén của Dược Thiếu Phàm nhìn thẳng vào người đàn ông kia , đầy chán nhường.“ Xin ngài hãy giúp công ti của tôi , tôi xin ngài , cầu xin ngài” – Từ Hài Thành nài nỉ.“Ba.” – Đột nhiên 1 giọng nói trong trẻo vang lên , chủ nhân của giọng nói ấy là Từ Tử Hàn , con gái của Từ Hải Thành“Con làm gì ở đây” – Từ Hải Thành quay sang , khó chịu lên tiếng.“Con được Tiểu Thành mời đi ăn , thấy ba ở đây , con mới….” – Từ Tử Hàn trả lời , thoáng thấy vẻ mặt ông khó chịu , cô quay sang nhìn 2 người ngồi đối diện cha của cô . Mày đẹp nhíu lại khi phát hiện ra người đàn ông mặc Âu phục kia. Ánh mắt Từ Tử Hàn vô tình chạm với cặp mắt sắc bén của Dược THiếu Phàm , nhất thời sợ hãi nhanh chóng quay mặt đi. Khóe miệng Dược Thiếu Phàm vô thức cong lên.“Ba đang làm việc sao !? Con đi nhé” – Từ Tử Hàn nhanh chóng tìm càch tháo chạy.“Được.” – Từ hải Thành nói.“Tôi nghĩ…chúng ta có thể hợp tác.” – Dược Thiếu Phàm lên tiếng. Câu nói đó làm cho Từ Hải Thành và trợ lý của anh bất ngờ.”Thật sao…đội ơn ngài Dược Tổng…”-Từ Hải Thành vui mừng lên câu nói tiếp theo lại khiến ông đổ mồ hôi lạnh”Với một điều kiện ! Tôi muốn con gái ông !?”“Thiếu Phàm , cậu đang muốn làm gì vậy hả !?”- Trợ lý của anh cau mày hỏi.“Sao hả !?”- Dược Thiếu Phàm chẳng để ý , cứ tiếp tục hỏi Từ hải Thành.“Được” – Từ Hải Thành lập tức trả lời , dù lúc đầu có chút lo lắng. Dược Thiếu Phàm đứng dậy , bhỏ hai tay vào túi quần , nở một nụ cười khinh miệt “Hợp tác vui vẻ” rồi quay lưng bước đi.“ Cậu muốn làm gì vậy hả !? Công ti của ông ta sắp phá sản rồi mà , chẳng còn cách nào cứu vãn , vậy mà cậu lại muốn sát nhập công ti ông ta vào Tập đoàn Dược Thiên!?” – Lôi Lạc Kình bốc đồng la lên.* Lôi Lạc Kình Bạn thân cũng là trợ thủ đắc lực của Dược thiếu Phàm trong “Hắc Nguyệt”Bang phái trong thế giới Hắc đạo của Dược Thiếu Phàm , là trợ lí của anh trong công ti. Một con người “Hành động trước , nói chuyện sau” , cháu đức tôn của gia tộc Lôi Lạc. Thiên tài chế tạo súng , thong minh nhưng lại rất bay bướm.“Tôi có cách của tôi”- Dược Thiếu Phàm chậm rãi trả lời.“Vì cô bé đó sao !? Tôi nhớ là sinh thành cậu ghép phụ nữ lắm mà , bởi vậy cậu mới được mệnh danh là “Người đàn ông độc thân Hoàn Kim” chứ !?” – Lôi Lạc Kình cười khẩy nói.“Cô bé đó là ngoại lệ” – Khóe miệng anh lại giương lên , tạo một đường cong rõ rang. Anh nhớ lại lúc cô bị anh bắt gặp cô đang cau mày khó chịu nhìn anh thì lại sợ sệt tìm cớ tháo chạy. Khuôn mặt đó thật sự rất đáng yêu . Lôi Lạc Kình ngớ người nhìn anh , tròng mắt như muốn rớt ra ngoài khi nhìn thấy người máu lạnh như anh đang cười.*Tại nhà Từ gia..." Không ! Con không lấy ông chú đó đâu." - Từ Tử Hàn uất ức nói."Hàn nhi, con giúp cha con đi ! Hãy cứu lấy công ti , công ti đó là tâm huyết cả đời của ông ấy đó." - Từ mẫu cố gắng khuyên cô con gái."Nhưng...nhưng ông ta hơn con đến 11 tuổi, làm sao , làm sao con có thể....hic..." - Khóe mắt cô bắt đầu ngấn nước."Đủ rồi ! Từ gia có ơn lớn với con , con không thểthấy chết không cứu ! Tử Hàn , gia đình ta nuôi nấng con từ nhỏ , con phải báo đáp chứ." - Từ Hải Thành nghiêm nghị nói."Nếu không có ta , con làm sao có được ngày hôm nay !?.""Kìa mình" - Từ mẫu can ngăn . Bà đưa mắt nhìn Từ Tử Hàn , chỉ thấy cô cúi đầu không nói gì. Lòng bà nghẹn lại."Không nói nhiều nữa ! Mai ta sẽ đưa con sang Dược gia." – Từ Tử hàn nghiêm nghị nói rồi bỏ vào phòng ngủ.“Hàn nhi , để ta lên nói chuyện với ông ấy , trễ rồi , con mau đi ngủ đi” – Từ mậu an ủi Từ Tử Tử Hàn uất ức bỏ vào phòng . Nhưng hồi lâu sau cô lại nghĩ….Quả thật Từ gia có ơn lớn với cô , lúc còn nhỏ cô đã bị bỏ trước cửa Cô Nhi Viện , cuộc sống của cô bắt đầu từ đó , những đứa trẻ cùng tuổi luôn gen tị với cô vì cô đươc Đường mẫu yêu thương , lại xinh đẹp vô cùng , rồi chúng kiếm cớ ăn hiếp , đi học còn bị người ta khinh miệt….Cô luôn phải chịu đựng cho đến mùa Hè của 12năm trước , Từ mẫu vì muốn có con gái nên đã đến Cô Nhi Viện nhận nuôi cô , lúc đầu Từ gia phản đối nhưng thấy cô vừa thông minh ,lại xinh đẹp nghĩ sau này sẽ giúp ích cho ông nên ông mới đồng ý nuôi cô…. Hít 1 hơi thật mạnh , cô bước ra khỏi phòng đi đến phòng ngủ của ông để nói chuyện nhưng thay vì vậy , cô lại nghe được những điều mà cô không nên nghe…." Hải Thành , sao ông lại nhắc lại chuyện đó" - Từ mẫu cau mày hỏi."Hừ , tôi nhận nuôi nó là cũng có mục đích , chứ bà nghĩ tôi ở không mà nhặt nó vềsao!?" - Từ Hải Thành hừ một tiếng." Từ gia chỉ có 1 đứa con , đó chính là Từ Chính , con bé đó chỉ cần trà trộn vào Dược gia , sau đó làm cho Dược Thiếu Phàm tán gia bại sản là được"Từ mẫu nhìn ông ngỡ ngàng , thì ra là năm đó , ông chấp nhận nuôi đứa trẻ ấy là lý do này sao. Bà đau xót thay cho Từ Tử Hàn. Tuy không phải là con ruột nhưng bà luôn yêu thương cô hơn cả Từ Chính. Cũng vì Từ Chính từ nhỏ đã ương bướng , không nghe lời đành phải gửi anh qua bên Anh để du học , nên bà mới muốn có đứa con gái để trò chuyện , vì vậy mới nhẫn nuôi Từ Tử Hàn , dù vậy bà còn yêu thương cô hơn cả Từ Chính.“ Không cần vòng vo nữa , dù sao đối với tôi nó chỉ là một quân cờ củng cóthể là một món hàng thôi…” – Từ Hải Thành khẽ cười , Từ mẫu chỉ biết lắc đầu mà trong long đau xót….Từ Tử Hàn đã nghe thấy hết , những điều mà cô không biết , và cũng không muốn biết , bây giờ thì tất cả cô đều nghe được…. Thì ra là vậy , cô đối với Từ gia chỉ là một món hàng dùng để trao đổi , cô thẫn thờ bước vào phòng , nằm úp mặt xuống giừơng , một dòng nước nóng chảy dài trên 2gò má. Cô phải làm sao đây , phải giả vờ không biết , hay phải oán hận họ…Cô tự hỏi , rốt cuộc thì…cô đã làm gì sai mà tất cả mọi người trên thế giới này đều khước từ cô….”Cô đối với Từ gia chỉ là một món hang….chỉ là một món hàng…” – Từng chữ , Từng chữ đều lặp lại trong đầu cô… Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn thái FullSố chương 40Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Truyện Bắt Cóc Em Đem Về làm Vợ của tác giả Dư Tiểu Thuần cho ta thấy muốn đến với nhau không phải chỉ có tình yêu mà phải có cả duyên là như vậy , một gã đàn ông giàu có , một cô con gái của giám đốc sắp sản ... Chỉ vì muốn cứu công ty nên cô mới bị cha mình bán cho anh , cô hoàn toàn không có hứng thú gì với chuyện này .Cô mang tâm trạng buồn bã vì cưới người mình không yêu , còn anh thì dùng mọi cách để chiếm được trái tim cô . Nếu cô vẫn còn lì thì tôi sẽ bắt cô phải hối hận ... Liệu gia đình mới thành lập này có trụ được dài lâu? Thông tin truyệnBắt Cóc Em Đem Về làm VợTác giảNguồn giá từ 282 lượtTruyện Bắt Cóc Em Đem Về làm Vợ của tác giả Dư Tiểu Thuần cho ta thấy muốn đến với nhau không phải chỉ có tình yêu mà phải có cả duyên là như vậy , một gã đàn ông giàu có , một cô con gái của giám đốc sắp phá sản ... Chỉ vì muốn cứu công ty nên cô mới bị cha mình bán cho anh , cô hoàn toàn không có hứng thú gì với chuyện này .Cô mang tâm trạng buồn bã vì cưới người mình không yêu , còn anh thì dùng mọi cách để chiếm được trái tim cô . Nếu cô vẫn còn lì thì tôi sẽ bắt cô phải hối hận ... Liệu gia đình mới thành lập này có trụ được dài lâu? Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Từ Tử Hàn mơ hồ tỉnh dậy , cả người cô ê ẩm , cô nhìn qua cửa sổ sát đất , trời đã bắt đầu tối ... Cô cố gắng ngồi dậy , cô nhìn xung quanh , đây là phòng anh , Từ Tử Hàn chợt nhớ đến chuyện lúc chiều , khiến khuôn mặt nhỏ bé đỏ ửng lên ,cô ai oán nói "Rõ ràng đã nói không làm đau người ta .... Đáng ghét." Cô đặt hai chân xuống đất , vốn định đứng dậy , nhưng vừa đứng lên phần thân dưới cô nhức nhối vô cùng , cô đau đớn ngồi xuống giừơng , chỉ có thể xích lại cái điện thoại trên bàn gọi cho người giúp việc đi lên. Cô buồn bã ngồi im trên giừơng .* Cạch - Tiếng mở cửa phát ra , Từ Tử Hàn quay sang cửa nói "Tiểu Hoa giúp tôi...." - Vừa quay sang Dược Thiếu Phàm đang bước vào cô giật mình , tại sao không phải là Tiểu Hoa ??"Em cần gì sao ?" - Dược Thiếu Phàm tiến lại gần cô , khóe miệng giương lên."Em...không nhờ anh." - Từ Tử Hàn quay mặt giận dỗi nói. Anh bước lại tủ áo , lấy ra bộ pijama màu xanh chấm bi , cùng bộ đồ lót đặt lên giừơng , anh cười tà "Bộ này nhé !"Từ Tử Hàn nhìn bộ pijama và đồ lót anh chọn nhíu mày , anh...thật là đồ không biết xấu hổ . Dược Thiếu Phàm bế cô lên đặt xuống cái ghế sofa kế bên đưa tay cởi dây áo của cô. Từ Tử Hàn đẩy tay anh ra , cô hoảng sợ hét lên "Anh làm gì vậy ?""Cởi áo ." - Dược Thiếu Phàm bình thản trả lời."Không cần....hức..." - Từ Tử Hàn rưng rưng , đủ rồi , sao anh có thể tự tiện như vậy chứ . Đã vậy còn khuôn mặt bình thản như chuyện bình thường giống như anh đang xem thường cô vậy . Dược Thiếu Phàm nhìn cô , không hiểu lí do cô khóc , chỉ biết đưa tay xoa đầu cô , thắc mắc nói "Tại sao lại khóc ?"Từ Tử Hàn hất tay anh ra , mếu máo khóc . Anh nhíu mày , rốt cuộc cô bị cái quái gì vậy , anh đanh mặt lãnh mặt nói "Từ Tử Hàn , em...""Anh quá đáng...đừng có xem thường em như vậy." - Từ Tử Hàn nức nở nói, cô cắt ngang lời anh."Anh xem thường em bao giờ ?""Anh còn nói...tùy tiện cởi đồ người khác , đã vậy còn rất bình thản nữa..""Đồ ngốc , chẳng phải chúng ta là vợ chồng hay sao ?" - Dược Thiếu Phàm vuốt tóc cô , chẳng phải tay cô đang bị thương nên cần người chăm sóc sao ? Thật là...."Hức...Tại sao lúc nào anh cũng đụng chạm vào em hết vậy...em...đâu phải là con rối..."Dược Thiếu Phàm cúi người ôm lấy cô , anh nhẹ nhàng nói "Hàn nhi...chúng ta là vợ chồng , kết hôn cũng đã hơn nửa năm , anh ham muốn em cũng là chuyện rất bình thường mà. Hơn nữa anh chưa từng xem thường em!"Từ Tử Hàn im lặng , cô đưa tay níu lấy áo anh . Anh buông cô ra , lau khuôn mặt ướt đẫm kia , khóe miệng cong lên "Anh giúp eem mặc đồ. Ở nhà mặc vậy sẽ thoải mái hơn." - Anh cầm cái áo lót lên , cố ý chế nhễu Tử Hàn đỏ mặt , anh...rốt cuộc vẫn không ngay thẳng. Nhưng giờ phải làm sao đây , cô đói bụng rồi...đành phải để anh giúp vậy . Dược Thiếu Phàm thong thả cởi chiếc váy ngủ của cô ra , thân thể trắng mịn lộ ra trước mắt anh . Từ Tử Hàn đỏ mặt , cô nhắm chặt mắt lại không dám nhìn anh . Nhìn khuôn mặt cô , Dược Thiếu Phàm nhịn không nổi bật cười thành tiếng . Sau đó từ từ giúp cô mặc đồ thật nghiêm túc. "Xong rồi."Cô lúc này mới mở mắt ra , ngượng ngùng nói "Em đói rồi." Nhìn dáng vẻ của cô anh hận không thể cắn một cái vào má phúng phính đang ửng đỏ kia . Anh cúi người hôn nhẹ lên đôi môi anh đào vủa cô . Rồi nhẹ nhàng bế cô đứng lên . Từ Tử Hàn giật mình , nhíu mày la lên "Em tự đi được mà.""Em có thể đi được sao ? Phần thân dưới của em vẫn còn nhức đúng không ?" - - Dược Thiếu Phàm tỉnh bơ nói . Khuôn mặt cô lại ửng đỏ , lắp bắp nói "Anh...anh...""Hahahh...được rồi , ngoan ngoãn ngồi im , chúng ta đi ăn cơm tối."Dược Thiếu Phàm đi ra khỏi phòng , cô xấu hổ không biết phải nói gì ! Anh đặt cô ngồi xuống cái ghế bên cạnh , rồi kéo ghế ở đầu bàn ngồi xuống. "Ăn cá nhé !""Ưm...không ăn . Em muốn ăn thịt bò." - Cô ngậm đôi đũa , ánh mắt hướng về đĩa thịt bò , lên tiếng. Anh đưa tay gắp thịt bỏ vào chén của cô . Từ Tử Hàn vui vẻ ăn . Chợt , cô hỏi anh "Thiếu Phàm , anh thích ăn gì ?" Dược Thiếu Phàm ngưng ăn , ngước mắt nhìn cô khó hiểu . Thấy anh không trả lời , cô nũng nịu nói "Nói đi , anh thích ăn gì ?""Ăn em." - Dược Thiếu Phàm híp mắt nói . Cô trừng mắt nhìn anh , khuôn mặt nóng bừng , anh có phải đang chọc tức cô ??"Haha...anh đùa thôi . Anh thích ăn mực dồi thịt. Sao hả." - Anh vui vẻ nói , đưa tay nhéo má cô . Từ Tử Hàn quay mặt nhìn lên bàn thấy có đĩa mực dồi thịt chiên , liền nói "Thiếu Phàm gắp cho em . Mực dồi đó." Anh gắp một miếng bỏ vào cái muỗng đang đưa ra của cô , tủm tỉm cười , xem ra anh đã đoán được cô muốn làm gì rồi. Từ Tử Hàn cười tươi , bỏ miếng mực vừa được anh gắp vào chén cơm của anh . Khuôn mặt tươi tắn nói "Cho anh ! Đợi khi nào tay phải em khỏi , em sẽ gắp cho anh. Chồng à."Từ miệng của cô phát ra hai chữ "Chồng à" khiến cho tim anh như muốn nhảy ra ngoài . Vợ anh...muốn lấy lòng anh sao ? Ngón tay xinh đẹp như nghệ sĩ piano vuốt nhẹ cái mũi nhỏ xinh của Từ Tử Hàn , anh mỉm cười hạnh phúc nói "Được !"Buổi ăn tối cứ như thế mà kết thúc trong hạnh phúc của đôi vợ chồng cô cuối cùng cũng khỏi hẳn , vào thời điểm đó tuyết cũng không ngừng rơi trên khắp Đài Bắc , lễ giáng sinh cuối cùng cũng đã đến . Trước ngày 24 , Từ Tử Hàn cùng mọi người trong nhà đang chuẩn bị đón giáng sinh . Cô đã được anh cho phép , muốn trang trí như thế nào cũng được , nhưng cây thông Noel thì phải để anh cùng làm . Đây là thời điểm gần cuối năm nên công ty của anh có khá nhiều việc phải làm , anh thường về nhà rất trễ , tuy mỗi ngày đều mệt mỏi nhưng chỉ cần bước chân vào cửa anh sẽ nhận được sự chào đón niềm nở đầy vui vẻ của cô khiến cho mọi mệt mỏi đều tan biến trong không lúc này , khi ánh hoàng hôn buông xuống đã khá lâu , cũng chính là lúc Dược Thiếu Phàm trở về nhà. Như thường ngày , khi anh trở về đều nói câu "Anh về rồi.""Thiếu Phàm..." - Từ đằng xa , một thân hình nhỏ bé lao tới phía anh , anh dang tay ra đón cô vợ nhỏ xinh vào lòng , tham lam ngửi mùi hương trên tóc cô , Từ Tử Hàn híp mắt nói "Anh xem , có đẹp không , em cùng mọi người trong nhà làm đó , cả Tiểu Hổ cũng giúp một tay ."Dược Thiếu Phàm nhìn quanh nhà , những sợi dây ruy băng đủ màu treo khắp nơi cùng những trái châu treo lủng lẳng trên trần nhà cao tít , hay trên những sợi tuy băng . Đèn neon giăng khắp nơi,.... Anh ôn nhu hỏi cô "Quả châu trên trần nhà là do em treo sao ?""Không phải , là những vệ sĩ treo đó. Thiếu Phàm...anh nói đi. Có đẹp không." - Cô lắc mạnh cái tay anh , nũng nịu hỏi."Rất đẹp . Bảo bối của anh thật giỏi." - Anh cưng chiều nhéo cái mũi của cô , khóe miệng giương lên tạp một đường cong hoàn hảo."Anh đi tắm đi. Rồi xuống trang trí cây thông với em.""Được." - Dược Thiếu Phàm bước lên phòng . Cô cùng Tiểu Hổ , lấy từ trong hộp giấy ra những đề trang trí cây thông đủ loại khác nhau. "Tiểu Hổ xem nè , là một con bạch hổ đồ chơi."- Cô cầm con hổ bằng nhựa đưa cho Tiểu Hổ xem ."Grừ..." - Con bạch hổ to lớn , đưa chân trước chạm vào món đồ chơi , grừ một tiếng . Từ Tử Hàn ngồi bệt xuống sàn , chăm chú sắp xếp mọi phút sau , Dược Thiếu Phàm đi xuống dưới sảnh , anh đưa tay vuốt tóc cô , dịu dàng nói "Ăn cơm trước , rồi trang trí.""Ừm." - Từ Tử Hàn gật đầu sau đó cùng anh đi vào phòng ăn."Xem ra , em rất có hứng thú với giáng sinh." - Dược Thiếu Phàm đưa chén cơm cho cô . Anh cất tiếng."Phải , giáng sinh ai cũng rất thích mà.""Không hẳn là vậy." - Anh lạnh nhạt nói . Thật ra anh không có hứng thú với mấy ngày lễ như vậy , mỗi năm đều vùi đầu vào công việc cho hết ngày , rồi đến bar cùng Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình."Phải rồi , noel năm nay là năm đầu tiên chúng ta ở cùng nhau mà. Hết noel là sẽ đến tết , sau tết sẽ là valentine... Oaa...em sẽ nhận được rất nhiều quà." - Cô tíu tít cười nói. Nhìn cô háo hức như vậy , trong lòng anh chợt thắy rất vui , đây cũng là lần đầu anh cùng cô đón giáng sinh ! Tất nhiên là sẽ hạnh phúc hơn mấy năm cơm tối xong , Từ Tử Hàn vội chạy ra sảnh , anh cũng thong thả đi theo sau . Cô đưa tay treo những quả châu lên cây thông. Còn anh có nhiệm vụ gắn ruy băng . Cây thông nhanh chóng rực rỡ với những món đồ dễ thương như người tuyết , người bánh ,. Ông già Noel..."Thiếu Phàm , anh nghĩ xem nên để ngôi sao hay thiên sứ trên đỉnh cây ?" - Cô đưa cho anh xem , phân vân hỏi. Dược Thiếu Phàm cầm lấy , anh chăm chú nhìn, sau đó lên tiếng "Thiên sứ sẽ đẹp hơn.""Ưm.." - Từ Tử Hàn cười tươi tắn , đặt lại ngôi sao vào trong hộp , cô nhón chân để đặt thiên sứ pha lê lên cây. Dược Thiếu Phàm nhìn cô loay hoay với cái hình thiên sứ , liền đưa tay nhấc bổng cô lên. "Để anh giúp em."Từ Tử Hàn đặt nhẹ khối pha lê hình thiên sứ lấp lánh trên ngọn cây , sau đó Dược Thiếu Phàm đặt cô xuống đất , từ sau vòng tay ôm lấy cô . Nỉ non nói "Mai anh sẽ về sớm.""Vâng ! " - Cô mỉm cười , cô ngắm nhìn cây thông được bao quanh bởi ánh đèn lấp lánh , chớp tắt , chớp tắt . Đây sẽ là lễ giáng sinh đầu tiên của cô và anh... Cô sẽ anh một món quà thật đặc biệt....Bàn tay nhỏ bé của Từ Tử Hàn đặt lên tay anh...cô có có thể cảm nhận được nhịp tim của cả hai người...đang đập cùng nhịp với nhau...

bắt cóc em về làm vợ