bị ép kết hôn đam mỹ
Nội dung truyện Bị Ép Kết Hôn Bạn đang đọc truyện Bị Ép Kết Hôn của tác giả Nhất Cá Mễ Bính. Từ tình địch biến tình nhân, mà quá trình thay đổi cả chất và lượng này thật sự cũng trải qua bao khúc chiết, gian truân Một kẻ miệng lưỡi trơn tru, cãi tay đôi hay
Bị ép kết hôn – Nhất Cá Mễ Bính Thể loại : Cưới trước yêu sau, hư hỏng xấu miệng thụ x mặt người dạ thú công, oan gia, khôi hài, ngọt, hiện đại. Vai
Mới đây, hình ảnh của Thùy Tiên trong buổi lên sóng nước bạn tiếp tục gây tranh cãi lớn. Theo đó, nàng hậu được cho là đang bị dìm hàng tơi tả vì phải diện bộ đồ trắng rộng thùng thình, nhìn từ nhiều góc quay, Thùy Tiên hoàn toàn bị dìm dáng trong bộ đồ, không chỉ mất hoàn toàn vòng 2 thon gọn, nàng
Thu Trang đưa 'bằng chứng' Anh Tú bị Diệu Nhi 'ép' kết hôn. 21/08/2022, 18:28. Chia sẻ của Thu Trang khiến dân mạng "dở khóc dở cười" vì tinh thần "phá đám" lầy lội. Anh Tú - Diệu Nhi đang là 2 cái tên phủ sóng showbiz Việt với thông tin kết hôn. Theo đó, vào trưa 21/8, nam diễn
modifikasi jupiter mx 135 warna biru jari jari.
THÁNG NGÀY BỊ ÉP LIÊN HÔN VỚI THÁI TỬ ĐỊCH QUỐC Chương 106 Đại kết cục Edit Mimi - Beta Chi **** Qua một thời gian, sau khi nghe tin Hàm Sênh có nhi tử, bên Nam Lương đã gửi rất nhiều thư động viên, còn chuyển cả y phục, tã lót và đồ chơi trẻ con đến. Tấn đế thật sự bị Lục Lục mê hoặc, chân chưa lành hẳn mà vẫn một mực chống quải trượng tới thăm. Chờ chân lành lặn, ngày nào hắn cũng đến phủ Thái tử ăn ké bữa trưa và chơi với tôn tử. Người xưa vẫn nói trời cao chẳng phụ lòng người, hiện giờ Lục Lục đã bằng lòng cho hắn bế ra ngoài chơi, dù không trông thấy Hàm Sênh trong một khoảng thời gian cũng không gào khóc. Tấn đế cảm thấy được an ủi rất nhiều, quay sang nói với Liêu Công công "Ngươi xem bảo bối này đi, tôn tử của Trẫm đấy, tôn tử ruột của Trẫm đấy." Hắn thơm lên má Lục Lục, thỏa mãn vô hạn trào dâng nơi đáy lòng "Chờ thêm một thời gian, Trẫm có thể bế nó đi chỗ khác chơi rồi." Trong khoảng thời gian này, Tấn đế hết sức ung dung thoải mái, nhưng Trạm Trinh thì lại bận đến sứt đầu mẻ trán. Việc quân doanh đã khiến hắn chẳng thế ngơi tay, Tấn đế còn chuyển hết tấu chương qua cho hắn phê duyệt. Nghe nói mỗi ngày lão nhân này chỉ việc chơi với tôn tử, trở về ngâm chân rồi leo lên long sàng ngủ ngon lành, đã thế còn đánh tiếng chuẩn bị thoái vị nhường chỗ cho hiền tài nữa. Gần đây, phủ Thái tử thường ở trong tình trạng ngựa xe tấp nập. Nguyên nhân chính là các quan viên trong triều chạy tới bàn việc nước với Trạm Trinh. Biết sao được, Tấn đế buông tay mặc kệ, nên bọn họ chỉ đành tìm tới Thái tử thôi. Còn chưa được hưởng thụ sự sung sướng khi nghe mọi người tung hô vạn tuế, Trạm Trinh đã phải cảm nhận nỗi khổ của một Hoàng đế rồi. Hắn vùi đầu vào chồng tấu chương chất cao như núi, bên tai nghe được tiếng Tấn đế dỗ trẻ con, cảm thấy hơi hoảng hốt. Hắn đã ngủ ở thư phòng mấy đêm rồi. Việc phải xử lý rất nhiều, bình thường hắn chỉ vừa chợp mắt là trời đã sáng. Ngoài cửa có tiếng động, Trạm Trinh ngước mắt lên. Ngay sau đó, chồng tấu chương cao ngất chắn ngay trước mặt hắn bị thay thế bởi một bóng dáng mảnh mai, bé nhỏ. Hàm Sênh từ từ đến gần, đặt đồ ăn lên bàn, bảo hắn "Ăn chút gì đi đã." Trạm Trinh nhìn Hàm Sênh, mở rộng hai tay. Hàm Sênh khẽ mím môi, sau đó lại cong môi thành một nụ cười, đi về phía người nọ, nhanh chóng để hắn ôm ngồi lên đùi. Gần đây, Hàm Sênh quấn quýt với bé con như hình với bóng, trên người không hỏi vương mùi sữa. Trạm Trinh vùi đầu hít mạnh một hơi, thở dài "Phụ hoàng đang mài giũa cô gia hay mài mòn cô gia không biết..." Hàm Sênh vuốt tóc người kia, dịu dàng hỏi "Có đối phó được không?" "Phê duyệt tấu chương cũng không phải vấn đề gì lớn, chẳng qua là tồn đọng quá nhiều... Ngươi nói xem, rốt cuộc Phụ hoàng đã lơ là triều chính bao lâu? Sao có thể chất chồng nhiều như vậy?"
Bị ép kết hôn Trans Ying Ying – Chương 11 Ôn gia trăm năm hưng thịnh, đến nay còn chưa suy tàn, với Ôn gia bây giờ tiền đã không còn là quan trọng nhất. Đoạn Minh Sâm hiểu rõ nên cũng không phản bác, bé ngoan nhận giáo huấn. Nhà cậu tuy không bằng Ôn gia, nhưng địa vị trong xã hội cũng không kém, nếu như chuyện hai người kết hôn chưa đến một tuần mà đã ra ngoài tìm vịt giải sầu bị tuồn ra, nhất định sẽ làm ảnh hưởng danh tiếng của cả hai bên gia đình. Có điều lúc Đoạn Minh Sâm cùng Ôn Hạc Xuyên đến nhà hắn ở đỉnh núi, cậu vẫn còn rất hoang mang “Ba anh nói chúng ta ở lại một thời gian, sẽ không phải sống trên núi hoang chứ?” Ôn Hạc Xuyên tìm thấy phần mộ của ông nội, vừa nhổ cỏ vừa nói “Ở dưới thôn.” Hiếm khi thấy mặt mày hắn ủ rũ, Đoạn Minh Sâm đột nhiên muốn cười “Anh đến đây không ít lần rồi hả?” “Còn phải nói, mỗi lần phạm lỗi đều bị đày đến đây.” Đoạn Minh Sâm ngồi trên đất nhìn Ôn Hạc Xuyên “Ba anh thật lợi hại nha, ba tôi tuy rằng hay mắng tôi nhưng chưa bao giờ phạt cả.” “Cậu đang khoe mẽ đấy hả? “Ha ha, anh thật thông minh, vậy mà cũng nhìn ra.” “Cậu mau đứng lên, đồ ngốc cậu đang ngồi lên đầu ông nội tôi đấy.” Ôn Hạc Xuyên đơn giản quét dọn một chút, sau đó dẫn Đoạn Minh Sâm xuống núi. Thôn nhỏ trong núi không giàu có, Ôn gia không muốn xây nhà quá to ở đây sợ làm ảnh hưởng người dân trong thôn, nên khi Đoạn Minh Sâm theo Ôn Hạc Xuyên bước vào căn phòng vỏn vẹn chỉ có 50 mét vuông, cậu liền tái cả mặt. “Chúng ta phải ở đây một thời gian sao? Đệt, thế này cũng quá mộc mạc rồi đó.” Ôn Hạc Xuyên cởi áo khoác, chuẩn bị dọn dẹp căn phòng một chút, nhìn vẻ mặt ghét bỏ của cậu hững hờ nói “Ở được thì ở, không được thì tự đi tìm chỗ ngủ.” Đoạn Minh Sâm khinh thường liếc mắt nhìn một vòng, sau đó quay đầu bỏ đi “Hôm nay không thèm ở.” Ôn Hạc Xuyên nhìn cậu đang rất có khí phách “Có ngon thì cậu đừng về.” “Tôi mà thèm về thì con mẹ nó liền học tiếng chó kêu nhé!” Đoạn Minh Sâm khí phách bước ra ngoài, tiện thể còn cầm luôn bóp tiền của Ôn Hạc Xuyên. Từ căn nhà cũ nát bước ra, hít thở bầu không khí trong lành không vướng khói bụi như ở thành phố, cậu quyết định hôm nay phải thuê một khách sạn để ngủ. Thôn trong núi rất nhỏ, chỉ có một con đường chính, về phần làm sao có thể phân biệt ra được con đường chính, thì bởi vì chỉ có con đường này được trải nhựa. Từ nhỏ đến giờ, cậu chưa từng đến chỗ nào nhỏ xíu như vậy, cho dù như thế cũng vẫn phải tìm một khách sạn. Kết quả là đi hết một đường, cậu mới phát hiện nơi ngủ tốt nhất chính là căn phòng cậu vừa mới rời khỏi. Đoạn Minh Sâm không muốn từ bỏ, đột nhiên cậu nhìn thấy bên đường có nhà nghỉ nhỏ gọi là Ấn Tượng Paris, nghĩ thầm tên cũng không tệ thì hoàn cảnh chắc cũng ổn. Mang nội tâm kích động vọt vào hỏi thăm, kết quả liền bị căn phòng vừa nhỏ vừa tối dọa chạy mất, ngay lúc này ấn tượng của cậu đối với Paris tuột đến số âm. Tìm hết cả một con đường vẫn không thấy được nơi nào tốt, cậu liền nhung nhớ căn phòng 50 mét vuông vừa sạch sẽ lại sáng sủa kia. Đoạn Minh Sâm suy nghĩ một lúc rồi ghé mua ít đồ ăn, mặt dày quay lại. Lúc Ôn Hạc Xuyên nghe thấy tiếng đập cửa hắn vẫn đang dọn phòng, hơi câu khóe miệng đi lại mở cửa. Đoạn Minh Sâm đang cầm đồ ăn đứng bên ngoài, có ý muốn chen vô liền bị Ôn Hạc Xuyên khoanh tay đứng cản lại, hắn nhìn cậu nhướng mày. Đoạn Minh Sâm vươn một ngón tay gõ gõ vào ngực hắn “Đàn ông thì phải rộng lượng một chút.” Ôn Hạc Xuyên hất cằm nhìn cậu. “Anh không cho tôi vào phải không?” “Không cho.” “Phắc anh, Ôn Hạc Xuyên! !” “Phắc ai cũng không cho.” Giằng co hết nửa ngày Đoạn Minh Sâm quyết định từ bỏ “Anh được lắm, ông đây co được giãn được, cứ chờ tôi cắn chết anh đi!” “Gâu gâu gâu! ! !” “Ha ha ha ha ha ha ha!” “Cười con khỉ! ! Té ngay! ! Tránh ra cho tôi vào! !” – Lâu ngày không edit lại, Sâm Sâm vẫn tiện miệng như ngày nào há há Chương sau
Bị ép kết hôn Trans Ying Ying – Chương 10 Trái tim non nớt của Đoạn Minh Sâm lần đầu bị tổn thương, cậu đổ lỗi hết lên đầu Ôn Hạc Xuyên, rồi xé nát vở bài tập của hắn. Tâm trạng Ôn Hạc Xuyên cũng chẳng tốt hơn cậu, hắn nắm áo Đoạn Minh Sâm như muốn đánh. Lúc Nghiêm phu nhân bưng bánh ngọt vào phòng đã chứng kiến cảnh Hạ Vân bị bọn họ lôi lôi kéo kéo, y nghiêm túc nói với hai người “Hai cậu, ai tìm được Dương Tiểu Hoa trước tôi sẽ chơi với người đó.” Đoạn Minh Sâm nhìn chằm chằm Ôn Hạc Xuyên rồi toe toét cười “Dương Tiểu Hoa hình như đã kết hôn sinh con rồi nhỉ?” “Dương Tiểu Hoa là ai?” “Mối tình đầu của Hạ Vân đó.” “Không biết, không có ấn tượng gì.” Nghiêm phu nhân nhìn bầu không khí hòa hợp của hai người, tâm tình vui vẻ nắm tay Đoạn Minh Sâm “Mẹ con mất sớm, sau này cứ xem bác như mẹ nhé?” Đoạn Minh Sâm ngoan ngoãn gật đầu. Bà tỉ mỉ quan sát Đoạn Minh Sâm một lúc “Bác với ba Hạc Xuyên không phải tấm gương tốt trong hôn nhân, bác hi vọng hai đứa có thể hạnh phúc bên nhau.” Ăn tối bên Nghiêm gia xong hai người cùng nhau về nhà, Đoạn Minh Sâm đang im lặng lại đột nhiên hỏi “Có phải tôi đã quá tùy tiện rồi không?” “Hử?” “Không có gì, mau đi thôi.” Bởi vì kết hôn nên Ôn Nghị cho Ôn Hạc Xuyên ở nhà vài ngày, Đoạn Minh Sâm cũng chẳng có việc gì làm, hai người cả ngày chỉ ăn ăn uống uống rồi lại ngủ cùng nhau, thực ra là ngủ một cách đơn thuần. Tuy bọn họ đã lăn giường hai lần, nhưng cả hai vẫn cứ cảm thấy sao sao, thế là Đoạn Minh Sâm bức rức nhìn tấm ảnh Đỗ Diên vừa gửi tới “Khi nào mới dọn ra ngoài vậy?” Ôn Hạc Xuyên cũng cảm thấy rất phiền “Phòng bên kia đã sửa xong rồi, ngày mai dọn.” “Thế tối nay có thể ra ngoài quẩy không?” “Cậu không nhịn nổi một ngày luôn à.” Đoạn Minh Sâm cầm điện thoại cười cười rồi nhìn Ôn Hạc Xuyên “Không được đâu, Đỗ Diên đã tìm cho tôi một cực phẩm nha.” Cậu cổ vũ Ôn Hạc Xuyên “Hay là mình đi sớm tí, đừng về trễ như lần trước là được.” Ôn Hạc Xuyên nghĩ lại thấy cũng đúng “Vậy mau đi thay quần áo.” Đoạn Minh Sâm hôm nay đã hạ quyết tâm sẽ ép khô một mãnh nam, cậu cùng Ôn Hạc Xuyên tràn đầy hứng khởi chạy đến quán bar. Ông chủ Tôn thấy hai người đến cùng nhau, cảm thấy có chút kỳ dị. Đoạn Minh Sâm bực bội nhìn ông “Sao vậy, không muốn làm ăn nữa à.” Ông chủ Tôn nhanh chóng cúi đầu khom lưng “Ai da, nào dám nào dám.” Đoạn Minh Sâm giơ điện thoại chỉ chỉ vào màn hình “Tôi muốn người này.” Ông chủ Tôn vội vàng chào hỏi khách khứa rồi quay đầu nhìn Ôn Hạc Xuyên “Hôm nay Ôn thiếu gia muốn ai hậu hạ?” “Gọi vài người đến xem đã.” Đoạn Minh Sâm ngồi bắt chéo chân bên cạnh chen vào “Đúng vậy, một người làm sao thỏa mãn được Ôn thiếu gia nhỉ?” Ôn Hạc Xuyên thừa biết Đoạn Minh Sâm đang cố ý cà khịa mình, hắn đưa mắt liếc cậu một cái “Không xấu miệng một ngày sẽ chết hả?” “Đúng vậy á.” Cậu định nói thêm gì đó, thế nhưng người mà cậu cần đã được dẫn tới, Đoạn Minh Sâm huýt sáo ca ngợi “Xem cơ ngực của người ta nè!” Ôn Hạc Xuyên gật gù sờ sờ cằm quan sát một lúc “Cũng ghê đấy.” “Ganh tị đi.” “Ngực của gã sao to bằng cặp mông của cậu được?” “Đồ đê tiện, mông của ông đây là vểnh nhé! Vểnh rất cao!” Vài phút sau, ông chủ Tôn dắt theo mấy chú vịt con có tướng mạo trong sáng sạch sẽ đến, Ôn Hạc Xuyên tùy ý chọn một người “Đi thôi, chơi vui vẻ nhé.” Đoạn Minh Sâm gật đầu, kéo mãnh nam về phía mình tiện thể xoa xoa cơ ngực của đối phương hai cái “Bye bye, sáng mai gặp lại, trở về lập tức dọn nhà.” Bề ngoài các quán bar chỉ kinh doanh rượu và là nơi tụ tập giải trí, nhưng bên trong còn nhiều chuyện khó nói. Nơi đây ngoại trừ việc uống rượu thả thính, còn là nơi ký kết hợp đồng. Bọn họ vừa chọn xong bạn tình chuẩn bị một đêm chiến đấu quên mình, kết quả lại đụng mặt Hạ Vân vừa bàn công việc xong. Sáu con mắt nhìn nhau năm phút, Hạ Vân ngỡ ngàng nhìn bọn họ đều ôm một người đàn ông xa lạ trong lòng, tuy Hạ Vân là người chính trực ngang thẳng, nhưng y không ngốc. “Hai người làm gì vậy?” Bây giờ Đoạn Minh Sâm nhìn thấy Hạ Vân chỉ muốn gọi y là tổ tông, chuyện trước mắt đã như vậy có giải thích cũng bằng không, cậu suy nghĩ chốc lát rồi nói “Tôi với Hạc Xuyên muốn nếm thử chút tươi mới.” Ôn Hạc Xuyên nhìn cậu với vẻ mặt người này chính là một tên ngốc’. Tam quan của Hạ Vân bị câu nói này của Đoạn Minh Sâm trực tiếp đánh vỡ, y là người chưa từng lớn tiếng, nhưng hôm nay y thực sự không thể nhịn được nữa “Hai người chỉ mới kết hôn được một tuần thôi đó!! Các cậu có còn là bạn thân của tôi nữa không?” Đoạn Minh Sâm nghe y hét lên có chút lo lắng, cậu bỏ qua cơ ngực rắn chắc đi theo giải thích “Không phải như cậu nghĩ đâu, thực ra tôi với Ôn Hạc Xuyên chỉ tùy tiện kết hôn thôi, không cần nghiêm túc như vậy.” “Tùy tiện kết hôn?? Không phải cậu nói với tôi hai người yêu nhau sao?” Đoạn Minh Sâm không dám nói cho Hạ Vân biết, chuyện bọn họ đều rất thích y so với việc tùy tiện kết hôn còn nghiêm trọng hơn. Hạ Vân giận run cả người “Thực sự hai cậu khiến tôi thất vọng lắm, uổng công chúng ta làm bạn nhiều năm như vậy. Tôi vì hai cậu mới tiếp thu việc hai người đàn ông yêu nhau, thế mà bây giờ hai người lại cư xử vô trách nhiệm như thế!” Ôn Hạc Xuyên nhìn Hạ Vân đang cực kỳ tức giận, hắn buông tay người bên cạnh rồi đi tới gần y “Tiểu Vân, tôi đã từng nói với cậu, tôi và Đoạn Minh Sâm không giống như cậu nghĩ đâu.” “Vậy tại sao hai người còn muốn kết hôn?” Đoạn Minh Sâm rất muốn nói cho y biết Còn chẳng phải do cậu hại à. “Hai người đã không yêu nhau vậy thì dứt khoát tách ra đi. Tại sao vẫn còn đâm đầu đi kết hôn!” “Tiểu Vân, tôi với Đoạn Minh Sâm có thể tùy tiện kết hôn, nhưng không thể ly hôn dễ dàng, việc này có liên quan đến danh dự của hai nhà.” “Vậy việc hai cậu đang làm là có lợi cho danh tiếng của gia đình à? Hai người thực sự khiến tôi quá thất vọng!!” Hạ Vân lớn tiếng mắng vài câu, Ôn Hạc Xuyên thấy tình hình này nếu cứ tiếp tục phỏng chừng sẽ ảnh hưởng đến danh dự thật “Hạ Vân, chúng ta sang nơi khác nói chuyện được không?” Hạ Vân lấy lại sự bình tĩnh gật đầu “Được, đến nhà các cậu, tôi sẽ nói chuyện với bác Ôn.” Đoạn Minh Sâm cảm thấy hôm nay chính mình ra đường chưa coi ngày, cậu vờ tội nghiệp nói “Thôi mà Hạ Vân, chuyện của tụi này cậu đừng để tâm được không?” Hạ Vân rất hiếm khi nóng nảy như vậy, biết bạn của mình đang phạm sai lầm nhưng không thể làm gì được, y tức nói không nên lời, dứt khoát quay đầu đi ra ngoài. Đoạn Minh Sâm nhìn bóng lưng tức giận của Hạ Vân, trong lòng có chút không dễ chịu. Trước mặt Hạ Vân, cậu luôn là người đứng đắn, bây giờ lại bị phát hiện như vậy chắc đã dọa y sợ hãi, cậu quay đầu nhìn Ôn Hạc Xuyên “Hạ Vân đang muốn nghỉ chơi với tôi hả?” “Nghỉ chơi? Bộ cậu là con nít hả?” “Hạ Vân là người tôi rất trân trọng.” Chuyện xảy ra không lớn không nhỏ khiến hai người chẳng còn tâm trạng chơi đùa, cũng may thời gian còn sớm, bây giờ về nhà cửa lớn vẫn chưa bị khóa. Vừa vào nhà liền thấy Ôn Nghị đang ngồi chờ ở phòng khách, vẻ mặt rất nghiêm túc. Ôn Hạc Xuyên nhìn bộ dạng này của ba mình liền biết sắp có chuyện chẳng lành. Ôn Nghị cầm tách trà nhưng không uống, giọng ông trầm thấp hỏi “Đi đâu?” “Con mang Minh Sâm ra ngoài dạo một chút.” Ôn Nghị cũng không vạch trần hắn, ánh mắt ông lạnh nhạt đảo qua hai người “Hạc Xuyên, con với Minh Sâm đều là những đứa thông minh, các con sống với nhau thế nào, có thích hay ghét cũng là chuyện của hai đứa. Nhưng tụi con phải biết vì sao mình kết hôn, việc hôm nay chỉ là đụng phải đứa nhỏ Lý gia, nếu như sau này thêm những người khác thì sao? Gia đình chúng ta kiêng kỵ nhất vẫn là mặt mũi.” “Đã lâu rồi con chưa đi tảo mộ ông bà nhỉ, dẫn Minh Sâm cùng đi đi, tiện thể ở lại đó nghỉ ngơi một thời gian.” – Hai bạn trẻ đã chính thức đi đày Tui để ý, cứ hở hai đứa nó đi tuyển bạn tình là y như rằng đụng phải Hạ Vân Tiểu Vân quả là công thần trong chuyện tình này haha Sau 2 tuần sấp mặt vì phong trào với học trò thì tui cũng ngoi lên up truyện cho các bạn đâyyyy ~ Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ nhé ^^ Chương sau
Bị ép kết hôn Trans Ying Ying – Chương 03 Ôn Hạc Xuyên cũng chẳng thèm tính toán với cậu, kéo tay vịt con đi uống rượu. Đoạn Minh Sâm cảm thấy hơi mất mặt, thừa dịp ba vẫn chưa tìm mình, cậu dẫn bạn tình đi tìm đám anh em tán dóc. Đỗ Diên thấy cậu đi tới nhanh chóng vẫy tay “Minh Sâm, bên này nè.” “Mọi người đang làm gì đấy?” “Né mấy ông cụ, một lát tàn tiệc đi uống rượu không?” “Không đi đâu, tối nay tôi ngủ nhà ông nội rồi.” “Haha, cậu thật nhàm chán, suốt ngày giả vờ làm ngoan trước mặt ông.” Đoạn Minh Sâm nhìn người trước mặt như bị thiểu năng “Cậu bị ngu hả? Tôi là cháu đích tôn mà.” Ngồi nói nhảm với hội bạn nửa ngày, lão Lý mới ra ngoài tìm cậu, Đoạn Minh Sâm để bạn tình ở lại với đám người ồn ào, còn mình theo lão Lý vào nhà tìm ba. Tình cờ đụng phải Ôn Hạc Xuyên, hai người miễn cưỡng chào hỏi một câu, sau đó tách ra đi tới chỗ người lớn. Bên trong đại sảnh đều người quen của Dương gia, Đoạn gia cùng Ôn gia có thể coi là thân thiết vì quan hệ của các bậc trưởng bối rất tốt. Mặc dù ở nhà Đoạn Minh Sâm luôn ăn thua đủ với ba, nhưng khi đứng trước mặt các trưởng bối vẫn vờ như ngoan ngoãn nghe lời ba. Đoạn Nhân Thành rất hài lòng với quần áo của cậu hôm nay “Khi về đi cắt tóc đi, nam không ra nam nữ không ra nữ.” “Ba ơi là ba, một ngày không mắng con ba thấy khó chịu lắm hả?” “Mày đáng bị mắng mà.” Hai cha con to nhỏ qua lại suýt thì đánh nhau, đột nhiên nghe thấy sau lưng có tiếng chào hỏi, cả hai lập tức quay về hình mẫu cha hiền con ngoan. “Lão Đoàn, đã lâu không gặp.” Đoạn Nhân Thành vừa thấy liền bước nhanh tới “Ôn đổng, đã lâu không gặp đã lâu không gặp, ai da đây là Hạc Xuyên phải không, đã lớn đến như vậy rồi.” Ôn Hạc Xuyên đứng bên cạnh cúi đầu chào “Chú Đoàn.” Đoạn Minh Sâm đứng phía sau nhìn Ôn Hạc Xuyên giả vờ lễ phép, cậu rất muốn phun hết cơm tối qua đã ăn vào mặt hắn. Không thể để cho Ôn Hạc Xuyên cướp đi danh tiếng, cậu bước lên một bước, vẻ mặt ngoan ngoãn chào hỏi Ôn Nghị “Bác Ôn, đã lâu không gặp.” Đã nhiều năm Ôn Nghị không gặp Đoạn Minh Sâm, thấy dáng vẻ hiện tại của cậu có chút bất ngờ “Minh Sâm hả? Đứa nhỏ này đúng là càng lớn càng đẹp nha.” Đoạn Nhân Thành nghe xong trong lòng thấy rất vui, nhưng ông vẫn xua tay “Chỗ nào vậy, con trai gì mà chẳng nam tính, không bằng Hạc Xuyên nhà ông, cao lớn anh tuấn được nhiều người yêu thích.” “Lão Đoàn, ông không biết rồi. Giới trẻ bây giờ rất chuộng mẫu người như Minh Sâm, các cô gái đều yêu thích.” Hai ông bố nịnh hót lẫn nhau một lúc mới bắt đầu nói qua chuyện khác “Tôi còn nhớ khi Hạc Xuyên còn bé rất hay chơi cùng Minh Sâm.” Đoạn Nhân Thành không biết nhiều về các mối quan hệ của con trai, ông suy nghĩ một lúc rồi hỏi “Vậy ư, mà từ lúc chúng ta chuyển nhà cũng rất ít liên lạc đúng không? Hai đứa đi chơi với nhau khi nào?” “Thỉnh thoảng có liên lạc ạ.” “Lâu lâu gặp vài lần ạ.” Hai người đồng thanh trả lời, sau đó nhìn nhau cười xã giao. Đoạn Nhân Thành gật đầu “Sau này Minh Sâm nhớ liên lạc với Hạc Xuyên thường xuyên, hai đứa cũng gần tuổi nhau sẽ có nhiều đề tài để trao đổi.” “Vâng, con sẽ thường xuyên liên lạc với anh Hạc Xuyên ạ.” Ôn Hạc Xuyên niềm nở “Không cần khách sáo đâu, Minh Sâm có việc gì cần nhờ anh sẽ giúp cho.” Đoạn Minh Sâm giật giật khóe miệng “Chỉ sợ anh Hạc Xuyên chê em phiền phức.” Đến lúc tiệc sắp tàn, Hạ Vân mới cùng ba mình khoan thai đến sảnh lớn, mọi người đều có quen biết, vẫn nên trò chuyện vài câu. Hạ Vân nhìn thấy hai người bọn họ, y có chút không thoải mái, sự tình hôm qua vẫn chưa tiêu hóa được. Các bậc trưởng bối vẫn đang trò chuyện bên cạnh, Hạ Vân suy nghĩ một lúc rồi mở miệng bắt chuyện “Nếu hai cậu yêu nhau thì nên trân trọng đối phương. Tuy tôi chưa thể tiêu hóa được nhưng vẫn chúc phúc cho hai người.” Ôn Hạc Xuyên muốn tẩy trắng mình với Hạ Vân “Tiểu Vân, tôi với Đoạn Minh Sâm không như cậu nghĩ đâu.” Gia đình Hạ Vân dạy con rất nghiêm khắc, khiến y bây giờ cực kỳ bảo thủ. Nghe Ôn Hạc Xuyên phủ nhận khiến Hạ Vân càng không đồng ý, y phẫn nộ, giọng nói to hơn “Hai người đều đã ngủ với nhau rồi! Tại sao không có trách nhiệm gì hết vậy!” Đoạn Minh Sâm định bịt miệng Hạ Vân lại, nhưng vẫn chậm một bước. Hạ Vân vừa dứt câu, trong nháy mắt cả đại sảnh yên tĩnh kỳ lạ. Đoạn Minh Sâm như bị sét đánh, chết đứng tại chỗ. Cậu có cảm giác mình đang bị nghiệp quật vì đã khẩu nghiệp nhiều năm qua. – Cái miệng hại cái thân thôiiii ~ Chương sau
bị ép kết hôn đam mỹ