bảo bối em chạy không thoát
Bảo Bối, Em Chạy Không Thoát Đâu ! Bảo bối, em chạy không thoát đâu ! “chị dâu, xin chào” trên mặt mộ dung khiêm vẫn duy trì nụ cười ôn hòa. Bạn đang đọc truyện tranh bảo bối em chạy đâu cho thoát chap 3 full đủ bộ, tải nhanh, không quảng cáo tại nhattruyenz.
Bạn đang xem: Bảo bối em chạy không thoát. Nhớ lại đêm qua, người đàn ông khốn kiếp kia thực sự là không chịu yên tỉnh một chút xíu nào, cứ khoảng 30" lại đè cô xuống hung hăng mà muốn cô.
Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát. Tác giả: Văn hóa IQIYI. Chương mới Chapter 22 Trạng thái Đang tiến hành. Manhua. Ngôn Tình. Truyện Màu. Rõ ràng là bậc thầy giả mạo nhưng thế méo nào lại trở thành cô dâu giả mạo của người khác. Này này thả tôi đi các người nhận sai
Bảo Bối Giá Trên Trời - Chương 17 Trời cao đã ban cho anh một niềm vui bất ngờHứa Hi Ngôn lặng lẽ tắt chếđộ ghi âm trong di động đi, sau đóđổi thành
Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát rõ ràng là bậc thầy giả mạo .nhưng thế méo nào lại trở thành cô dâu giả mạo của người khác .này này .thả tôi đi .các người nhận sai người rồi .kẻ lừa đảo thế nào lại lọt vào tay một kẻ đại lừa đảo .đau đớn hơn đại lừa đảo này quá mức đẹp trai thứ không
modifikasi jupiter mx 135 warna biru jari jari. 9,014 lượt thích / 149,891 lượt đọc Tác giả gốc Bắp CảiThể loại chuyển ver, sinh tử văn, cưới trước yêu sau, H, ngược nhẹ, HE Bố cậu nợ nần chồng chất, đem cậu bán cho một người đàn ông xa lạ làm nói anh không yêu cậu, vậy vì sao luôn cố chấp giữ cậu bên người ? Bốn năm khước lục chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ ?Anh nói "Prem Warut Chawalitrujiwong, em chạy không thoát "__________________________________Santa "cha, làm thế nào để ba sinh em bé được vậy ?"Gun đại boss " cha cùng ba ở trong phòng, cha bắn pháo hoa, ba nhặt thuốc pháo, sau đó có con."Santa "Con muốn có em bé! Cha mau đi bắn pháo "______________* Lưu ý truyện này mình chuyển ver CHƯA có sự cho phép của tác giả nên nếu có vấn đề về bản quyền thì mình sẵn sàng xóa!!! Có thể bạn thích? Crush, chị để ý đến tôi đi! Yuyeon Jensoorubyjane0616 1,018 196 18 Couple Yuyeon Soyeon×YuqiCre TranNguyen140499… Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Bất Cú user45469783 0 0 7 Tác giảTối Ái Tiểu Miêu MiêuThể loạiĐam Mỹ, Trọng SinhNguồn tháiFullEditor Liên Vũ LucyThể loại Trọng sinh, Ấm áp, Chủ công, Ngọt ngào, 1×1, Sinh tử, Phong ĐìnhChuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả nếu tác giả của truyện có thấy nếu tác giả không thích mình sẽ xóa ạ và mình sẽ có thay đổi một chút xíu nội dung của truyện nữa ạMột câu chuyện sủng ngọt ngào kể về tiểu công sau khi có cơ hội trọng sinh đã tìm được tiểu thụ hạnh phúc chưng bánh ở kiếp trước tiểu công đỡ giùm cho tiểu thụ một nhác kiếm độc vì thế mất máu mà chết. Tiểu công sau khi trọng sinh đã sủng tiểu thụ lên trời. Ấm áp, ngọt ngào, không ngược.… Báo trường LCK phomaichamsua 1,195 176 21 Bối cảnh cấp 3!!!!Nhiều truyện Oner nhà mình vô vai trap/ hung dữ boi rùi nên fic này sẽ là 1 Oner hơi nhút nhát, ko kém phần soft boi nhó!!!Text fic kết hợp văn xuôi… text/isabachi - ex's hate me elililawliet_ 0 0 1 "nếu xoá đi một người dễ đến thế thì đã chẳng cần cất công yêu thật lòng làm gì."… [Gining] Hôm nay otp lại show ân ái ư? 🔞 yuknmy04 7,378 1,097 77 Vì ít fic răm mận của Gining quá, nên tui đã xin cover lại fic này!!!!!!!________________________________________Tác giả QP1127Trong giới giải trí chỉ có duy nhất một đôi vợ chồng là Yizhuo và Aeri, được mệnh danh là cặp vợ chồng plastic. Sau khi tuyên bố kết hôn, đôi vợ chồng này chưa từng công khai tham dự bất kỳ sự kiện nào, thậm chí trên Weibo cũng không hề có động thái tương tác nào hết. Ngoài việc có một lượng lớn fan CP ngoài kia, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện ly hôn của Aeri và Yizhuo chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Ngay cả Yizhuo cũng cảm thấy Aeri lấy mình chỉ là do say rượu loạn tính mới phụ trách với nàng. Cho đến một ngày, Yizhuo đang xem kịch bản Mary Sue mới nhận được thì xảy ra tai nạn. Phần đầu của nàng bị chấn thương khiến ký ức của nàng hỗn độn, lầm tưởng kịch bản Mary Sue là ký ức của chính mình. Lúc Aeri tới bệnh viện đón nàng nàng vươn đôi tay về phía cô "Chồng ơi, ôm em một cái nào!" Aeri kỳ thật đã yêu thầm nàng mười mấy năm trực tiếp sững sờ tại chỗ. Nàng thấy Aeri không chịu ôm cô thì nhảy từ trên giường bệnh xuống, chủ động ôm lấy eo cô. Kết hôn ba năm, lần đầu tiên Aeri và nàng ngủ cùng một giường. Kết quả nửa đêm tỉnh lại, cô thấy nàng đang cưỡi trên côn thịt của cô, bởi vì không nhét quy đầu vào được nên tức giận đến mức khóc rấm rứt.… Chú là ai vậy ạ..? [ hyunlix ] fellybokie_ 2,800 387 17 textfic◍•ᴗ•◍✧*。Sau khi bỏ nhà ra đi hyunjin đã gặp được felix, khoảng thời gian êm đệp mấy chốc lại qua....Felix bị tai nạn dẫn đến mất trí nhớ tâm hồn chỉ còn là đứa trẻ 8 tuổi...SpoilerFelix " chú là ai vậy ạ?? "… Taekook Một Là Em Hoặc Không Ai Khác lynniethv 101 1 7 " chúng ta thử đi "•" bây giờ thì em đã biết thế nào là thử rồi, thật sự..rất đau "31052023_…
Santa bảy tuổi đã biết chăm em, hai đứa trẻ lại đặc biệt thích chơi với anh mình, cho nên trong nhà luôn tràn ngập sinh khí."Gọi thử một tiếng anh nghe xem nào, anh hai... anh hai ~""An ha?" Tee bập bẹ nói, nắm tay bé nhỏ vươn về phía trước huơ huơ, bộ dáng tròn tròn xinh xinh khiến Santa cười rộ Thorn thì tương đối thích an tĩnh, phần lớn thời gian đều tự mình bò quanh phòng, thậm chí lúc này người mà thằng bé thích nhất đang ngồi gần đấy cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ lo lật người qua lại, chơi cực kì vui thật nhẫn nại cầm gấu bông đưa tới trước mặt Tee, lặp lại hai chữ"Anh ~ hai ~""Ang hai!" Đôi mắt của Tee long lanh nhìn hắn, nắm tay bé xíu lại giơ về phía gấu bông, thậm chí chồm cả người tới trước muốn đoạt lấy đồ thấy tiếng kêu ngọng nghịu của em trai, cả người Santa như được ngâm trong nước ấm, trong lòng vô cùng sung sướng."Ngoan lắm, cho em."Santa hôn một cái lên mặt em trai, sau đó đưa gấu bông cho Tee ôm, lại nằm lăn dưới sàn nhà tiếp tục đi dụ dỗ Thorn kêu anh hai. Đứa nhỏ này lúc nào cũng rất im lặng, hầu hết thời gian đều mơ mơ màng màng, chẳng bao giờ khóc nháo hay đòi người khác ôm, thật sự rất vừa mới bò lại gần, Thorn đột nhiên hắt xì một cái, nước mũi đặc sệt phụt ra ngoài, toàn bộ bắn hết lên mặt hắn. Hắn giống như đã quen với việc bị em trai bôi bẩn, vì vậy đơn giản rút khăn giấy ướt ra lau hè nóng nực, Boun dứt khoát bỏ xuống tất cả công việc, dắt tay Prem ra nước ngoài du lịch để hưởng tuần trăng mật "muộn".Anh cảm thấy mình cần chút không gian riêng tư! Từ lúc Prem mang thai đến khi sinh ra hai đứa con trai là chín tháng, sau đó lại phải dưỡng thân thể hơn nửa năm, tổng cộng là một năm ba tháng có lẻ, anh đã không được sử dụng "phúc lợi của một người chồng"!Bác sĩ đã khuyên bọn họ kiêng cử chuyện phòng the ít nhất đến khi thân thể yếu ớt của cậu hồi phục hoàn toàn, vì vậy anh phải nhẫn. Nhẫn một lần chính là hơn một năm trời!Cho nên, anh nhịn đến mức sắp hỏng mất rồi..._____________________________________Khi hai bé trai trong nhà bắt đầu hiểu chuyện một chút, chúng thường xuyên lôi anh trai mình ra làm trò...Ví dụ như một buổi sáng nào đó Santa thức dậy, phát hiện tóc bị người ta kéo tới kéo lui có chút khó chịu, thì ra là Tee không biết từ bao giờ đã xuất hiện trong phòng, đang ngồi trên giường dùng dây thun tạo kiểu tóc cho hắn."Tee, em đang làm gì?"Bé trai chớp chớp đôi mắt to tròn ngập nước của mình, nũng nịu nói"Tạo mẫu tóc đó nha~ anh hai chờ một lát!"Đôi tay bé nhỏ nhanh chóng hoạt động, chẳng mấy chốc đã buộc mái tóc rối tung của hắn thành hai chùm. Thiếu niên khẽ thở dài một hơi, trở tay ôm lấy thân hình béo tròn của em trai, dễ dàng bế thằng bé lên. Đứa nhỏ bị hắn nhấc lên liền cười khúc khích, chẳng chút sợ hãi vươn tay ra sờ loạn lên mặt hắn."Em làm sao biết mật khẩu phòng anh?"Thiếu niên nhịn xuống cảm giác nhồn nhột trên mặt, dùng ánh mắt chất vấn nhìn em trai, thấy thằng bé im lặng không đáp mà chỉ nhìn chằm chằm ra cửa, hắn cũng nâng mắt lên nhìn theo hướng chính hé ra một chút vừa đủ để hắn nhìn thấy người bên ngoài. Thorn đứng nơi đó sợ hãi quan sát hắn, một tay bám vào trên bé mới sáu tuổi, ngày thường vẫn luôn im lặng ít nói cho nên mọi người đều nghĩ thằng bé ngốc, không ngờ lại có một mặt lanh lợi như thế này, ngay cả mật khẩu phòng của hắn cũng mò ra điều chỉnh lực tay, nhẹ nhàng ném Tee lên giường, sau đó không thèm mang dép mà phóng nhanh ra hành động này của anh trai, Thorn giật mình vội vàng bỏ chạy, bên tai còn nghe được tiếng kêu oai oái của Tee..."Á, anh bất lực! Bé Thorn mau chạy đi! Quái vật xổng chuồng rồi!""..."Santa nghẹn lời, chân dài bước nhanh tới bắt được em út, đem thằng bé vác lên trên vai. Cách nhau năm tuổi, Santa lại dậy thì sớm, hiện tại đã cao hơn hai đứa em mình rất nhiều."Cứu mạng! Tee cứu mạng!"Đứa nhỏ cuối cùng cũng chịu mở miệng, vội vàng cầu cứu, nhưng mà người anh thân yêu kia vừa xông lên liền bị anh hai một phát bắt được, ôm ngang lên như xách món gắng gượng lôi kéo hai đứa em, gân xanh trên tay cũng ẩn hiện rõ ràng, thật sự là nặng chết động ồn ào bên này vừa vặn thu hút sự chú ý của Prem, cậu vừa ra khỏi cửa, Tee liền nhanh mắt nhìn thấy, vội vàng kêu to"Ba, cứu con với, yêu quái bắt được con rồi!""Ba..." Thorn bị vác trên vai Santa cũng mở to mắt long lanh nhìn baba nhìn con trai lớn đầu tóc rối bù, còn cột thành hai chùm nhỏ, nhịn cười đến mức cơ mặt giần giật. Cậu quay đầu nhìn chồng, thấy anh chuẩn bị đi làm liền phối hợp với con trai nhỏ ôm tay anh, vừa cọ cọ trán vào vai anh vừa nũng nịu nói"Con trai của ta bị yêu quái bắt đi rồi, cầu tiên nhân cứu giúp ~""..."Boun đánh mắt nhìn Santa, lại nhìn qua Prem, phát hiện vẻ mặt nịnh nọt của vợ đặc biệt đáng yêu, cậu còn cố tình chọc cho anh cả người nóng lên, cánh tay rắn chắc vươn ra ôm ngang eo cậu, cúi đầu ở bên tai cậu nhẹ nhàng thổi khí"Tiểu tiên hiện tại đang đói bụng, cảm thấy ngươi rất ngon miệng, có thể ăn ngươi trước được không?"Con trai lớn của bọn họ vừa nghe xong thoáng chốc đỏ mặt, vội vàng xách hai đứa em chạy ra xa."Anh buông tay... Boun, em còn phải đi làm!" Người nào đó bị ôm ngang lên, tức giận kêu thanh giận dữ của cậu nhỏ dần, cánh cửa khép lại, sau đó chỉ còn tiếng nức nở xin cùng, Boun và Prem đến giữa trưa mới có thể đi làm...[Editor Tự chui đầu vào hang hổ thì chịu thôi chứ giúp gì nổi]_____________________________________Thời điểm Santa mười bảy tuổi, hai đứa em trai nhỏ của hắn cũng đã lên mười thiếu gia nhà họ Gun còn chưa hoàn toàn trưởng thành liền toát ra khí chất trầm ổn, cao đến 1m77, ngũ quan trên khuôn mặt có tám phần giống cha, môi hồng răng trắng, mắt phượng hẹp dài, lông mi vừa cong vừa dày, rất ra dáng tiểu mỹ nam. Không xét đến gia thế sau lưng, chỉ xét riêng thành tích học tập ở trường và dung mạo hơn người đã đủ khiến mấy bạn nhỏ cùng lứa tim đập thình thịch khi nhìn thấy niên vừa bước chân vào nhà, còn chưa kịp cởi giày ra đã bị hai bóng đen nhào đến trên người."Anh hai về rồi!" Bé trai bên phải hô lên, cười hì hì bám vào trên người của anh trai bất đắc dĩ đành cúi người xuống ôm lấy cả hai, trên khuôn mặt đều là ý cười, khóe môi mỏng hơi cong lên."Tee, Thorn, có nhớ anh hai không?""Có ạ."Hai bé trai đồng thanh trả lời, da thịt trắng nõn tinh tế, lớn lên vô cùng đáng yêu. Tee mặc quần yếm đỏ, Thorn mặc quần yếm trắng nhạt đơn giản, mặc dù hai khuôn mặt giống nhau như đúc nhưng tính tình lại khác biệt hoàn toàn, từ góc độ chọn quần áo liền có thể nhìn ra một phần tính cách của bọn cúi người đem giày đặt lên kệ, phân biệt nắm tay hai đứa em đi vào trong phòng khách."Anh hai, hôm nay mấy bạn học lại tặng em rất nhiều bánh kẹo, Thorn cũng có, phải không?" Tee cười hì hì ôm một đống bánh kẹo trong cặp ra khoe, sau đó huých vai em trai."Ừm, vui." Thorn không phải dạng người nói nhiều, chỉ phun ra một chữ liền chẳng biết nói gì nữa, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh ba nay vẫn như thường ngày, hai anh em vừa đến trường liền bị các bạn học vây quanh, tuy có chút ồn ào nhưng cũng không đến nỗi quá nhàm chán, ngược lại cuộc sống trở nên thú vị hơn rất bé trai nhìn nhau, sau đó nhìn về phía cổ áo của anh trai, trong mắt toát ra một tia tính kế, đều cười cực kì vô chiều Santa ra ngoài cùng bạn, trong phòng của hắn liền xuất hiện bóng dáng của hai bé trai, một ngồi trước máy tính gõ bàn phím, một ở phía sau khoanh hai tay lại rồi chu môi nói"Cổ áo anh hai hôm nay có dấu son, không biết là của ai."Thorn chuyên tâm tra xét máy tính, mặc dù không thể hiện ra ngoài nhưng rõ ràng cũng rất khó chịu trước nguy cơ bị người khác cướp mất anh trai yêu quý. Cậu nhóc liếc mắt lên màn hình, thấp giọng nói"Tìm thấy rồi.""Là ai? Cho anh xem mặt thử đi?"Một cái click chuột, trên màn hình máy tính lập tức hiện ra trang cá nhân của mấy cô gái liền, loại hình nào cũng có, tomboy, đáng yêu, nữ tính, xinh đẹp...Thorn nheo mắt, đơn giản giải thích"Hôm nay có tiết thể dục."Song sinh luôn có thần giao cách cảm, cho dù không thật sự nghe được giọng của nhau khi ở xa trăm dặm, nhưng cảm giác liên kết giữa họ lại đặc biệt mạnh, cũng rất hiểu ý nhau. Tee vừa nghe câu kia liền nghĩ ra, bởi vì hôm nay trên trường có tiết thể dục, sau khi thay đồ xong anh hai sẽ đem áo sơ mi đặt trong tủ, sau đó có người lén đến bôi dấu son lên cổ áo của anh. Cậu nhóc bĩu môi nói"Anh hai luôn không phòng bị như vậy ~""Đây là những người có chút quyền hạn trong trường." Mười ngón tay ở trên bàn phím bay múa, Thorn lọc ra những người có khả năng đeo bám anh hai của mình nhất, tổng cộng bốn trưởng và hội phó hội học sinh, con gái của hiệu trưởng, lớp trưởng lớp 11A. Những học sinh có chức vụ cao trong trường phần lớn đều là nữ, cho nên anh hai nghiễm nhiên trở thành mục tiêu theo đuổi số một của bọn tra suốt mấy tiếng đồng hồ, Thorn cuối cùng dừng chuột ở bên cạnh một bức ảnh chụp. Đó là lớp trưởng lớp 11A, mái tóc ngắn ngang vai uốn xoăn tự nhiên ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, da thịt trắng mịn nõn nà, thật sự chọc người yêu thích. Hôm nay cô ta đăng một bức ảnh lên mạng xã hội, màu son vừa vặn hợp với màu son trên áo của cầm điện thoại lên, hùng hùng hổ hổ gọi cho vệ sĩ trong nhà"Anh bảo vệ anh hai kiểu gì vậy?"[Cậu chủ? Có chuyện gì xảy ra sao? Tôi vẫn luôn ở cạnh cậu chủ Santa không rời.]"Anh điều tra giúp em lớp trưởng lớp 11A, sau đó tìm cách ngăn chị ấy tránh xa anh hai một chút, lần sau còn biến thái như vậy, em sẽ không nể mặt đâu!"[Chuyện này... làm sao cậu chủ biết?]Tee không rảnh trả lời, trực tiếp ấn nút tắt. Từ nãy đến giờ Thorn vẫn luôn im lặng quan sát ảnh chụp của chị gái kia, gia đình giàu có, học hành không tệ, bất quá tính tình dường như có chút khác người...Đợi người bên dưới đem tài liệu cho mình, Tee và Thorn lại vùi đầu kiểm tra một phen. Chị gái kia quả nhiên không bình thường, toàn bộ những người muốn theo đuổi anh hai đều bị chị ta dùng thủ đoạn tệ hại ném ra xa. Bất kể anh hai xuất hiện ở đâu, chị ta cũng sẽ tìm cách lảng vảng đến gần, cái này giống như theo dõi vậy, đỉnh điểm là ngày hôm trước lén ở lại lớp học mở tủ lấy áo sơ mi của anh hai ra hôn!Chị dâu của bọn họ phải là một người tốt, ít nhất thì không được bẩn tính như chị gái lớp trưởng này...Santa vốn dĩ thông minh, từ nhỏ cũng học được cách quan sát cẩn thận mọi việc, vì vậy chuyện hai đứa em trai âm thầm điều tra tất nhiên hắn đều biết rõ, chỉ có thể cười trừ. Về phần cô gái đã làm ra hành động kì cục kia với áo sơ mi của hắn, nếu còn tái phạm thì hẳn phải chuyển trường không thể nghi ngờ, hắn sẽ nhắm mắt làm ngơ bỏ qua lần này còn nhỏ hắn thích trêu em, cứ mỗi lần đùa nghịch bị Tee đánh trúng một cái, hắn sẽ giả vờ nín thở để hù thằng bé, sau đó đợi cho hai đứa em khóc hô "anh hai đừng chết" mới chịu mở mắt ra. Cái trò này hắn dùng hơn mười lần nhưng hai đứa luôn luôn bị lừa, thật sự rất đáng tại nhắm mắt mở mắt một cái, bọn nhỏ đều đã lớn ra và thông minh hơn xưa, không thể trêu được giỏi các môn tự nhiên, thích thể thiên về các môn xã hội, yêu máy đặc biệt là cả hai cực kì nổi tiếng ở trong trường, bởi vì vẻ ngoài lẫn cả gia thế đều khiến người khác ghen tị đến đỏ mắt, thành tích học tập cũng chẳng chê vào đâu được. Bất quá, dường như xu hướng tính dục của bọn trẻ có chút...Thorn trầm tính và thích nhốt mình trong phòng, mới mười hai tuổi đã ra dáng ông cụ non, lúc nào cũng tỏ vẻ rất bài xích con gái. Có lần một cô gái lớn hơn sáu tuổi chạy đến tỏ tình với thằng bé, bảo sẽ chờ thằng bé lớn lên, kết quả bị phũ không thương tiếc."Chị biến thái sao? Tôi mới mười hai tuổi, còn chưa dậy thì hết đâu! Nếu chị còn đến gần thêm lần nào nữa, tôi sẽ gọi vệ sĩ!"Lần sau, để tránh tình trạng bị đeo bám, thằng bé thật sự mang theo vệ sĩ đi cá tính hơn một chút, luôn chạy nhảy bên ngoài, hôm trước thằng bé đột nhiên lén đi cắt đầu đinh khiến cho cả nhà hoảng hốt một trận."Thời tiết có chút nóng nên con cắt đầu đinh đi thôi. Ba, con muốn chuyển đến trường nam sinh, trường có mấy đứa con gái chẳng đáng yêu gì cả!"Đối với chuyện này, Santa cảm thấy rất đau đầu. Mà người làm cha mẹ như Boun và Prem cũng thật bất lực, đây không phải do cách giáo dục của bọn họ có vấn đề đó chứ?Prem suy nghĩ rất rất lâu, cuối cùng phải hẹn một buổi tâm sự mỏng với con trai lớn. Nhớ lại mấy hôm nay thằng bé liên tục đi cùng một tên nhóc cùng lớp, nhịn không được vuốt vuốt trán"Santa, con đã mười bảy tuổi rồi, có từng thích ai chưa?"Khóe môi Santa giần giật, biết rõ ba gọi hắn ra sẽ hỏi đến vấn đề này, vì vậy cực kì chân thành nói"Ba, tuy đến giờ con vẫn chưa thích bạn nữ nào, nhưng con có thể khẳng định mình hoàn toàn bình thường!""Ba là người hiện đại, sẽ không cấm cản hay trách móc một lời nào đâu, con không ngại cứ come out. Ba biết con và tên nhóc kia rất hay đi cùng nhau, nếu thích thì nói đi." Prem cười cười, tự thấy bản thân đúng là một vị phụ huynh tâm nào đó uất đến mức muốn hộc máu! Có lầm hay không vậy? Hắn chưa có bạn gái, bạn thân hắn đúng là gay, nhưng không có nghĩa hắn cũng vậy!Thiếu niên đưa tay đỡ trán, thật vất vả phun ra một câu "Con thật sự không như ba nghĩ."Prem vỗ vỗ vai con trai, sau đó đi ra khỏi ngồi ở nơi đó không còn lời nào để nói, nhìn trần nhà mà thầm than trong lòng. Rốt cuộc hắn đã làm gì sai chứ? Bố mẹ người ta thì sợ con cái yêu sớm sẽ hỏng mất tương lai, còn phụ huynh của hắn thì luôn miệng hỏi bao giờ hắn mới có bạn gái, đúng là ngược đời thân hắn vẫn đang tập trung học, lại có hai đứa em cần để tâm, thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương chứ?
Hứa Nhan vừa dắt tay con trai đi ra cổng chính của sân bay, lập tức có rất nhiều người quay đầu nhìn một lớn một nhỏ bọn họ. Dù cô chỉ mặc quần bò áo thun đơn giản, nhưng thân hình thật sự rất bốc lửa, cặp chân thon dài cân xứng cùng với vòng eo nhỏ nhắn khiến người ta bất giác phải mơ ước. Càng không nói đến khuôn mặt xinh đẹp của cô, mũi cao thon gọn, làn da trắng hồng, thần thái lại đặc biệt thu hút. Mấy chàng trai trẻ đứng chờ người thân cũng đánh mắt liếc qua mấy lần, chỉ hi vọng cô có thể tháo kính râm xuống để bọn họ chiêm ngưỡng thêm một phụ nữ thì lại chú ý bên cạnh cô có một đứa trẻ khoảng ba tuổi, da dẻ trắng trẻo, gò má phúng phính như bánh mochi vậy, rất đáng yêu, làm cho người ta có cảm giác mãnh liệt muốn ôm hôn. Tổ hợp mẹ con này vừa xuất hiện đã dễ dàng trở thành tâm điểm của đám đông.“Diễn viên à? Hay ca sĩ đấy?”Có người không nhịn được bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.“Thằng bé kia dễ thương quá! Thật muốn ôm một cái!”“Đúng đó! Trời ạ, tôi cũng muốn có con trai như vậy!”Một người phụ nữ khác kéo va li theo sát phía sau bóng dáng của hai người, chẳng khác gì trợ lý cả. Bởi vậy, người bên ngoài mới nhầm lẫn Hứa Nhan là nghệ sĩ nổi tiếng. Bất quá thảo luận một hồi lâu, vẫn không có ai cho ra kết luận, rốt cuộc cô là diễn viên hay ca sĩ?“Tôi nghĩ chắc là người thường thôi? Nếu là nghệ sĩ thì phải có fan chờ sẵn chứ?”“Có khi người ta bí mật về nước, cho nên fan không biết?”Trong lúc bọn họ nói chuyện, Hứa Nhan cùng con trai đã leo lên một chiếc xe chờ sẵn mà đi mất. Chuyến bay kéo dài hơn nửa ngày khiến Thiên Vũ mới ba tuổi không thích ứng được, lúc lên xe lập tức nôn một trận, may mà cô nhanh tay cầm bọc ni lông đưa cho con.“Bảo bối, không sao chứ?”Hứa Nhan vừa vỗ nhẹ lên tấm lưng nhỏ của Thiên Vũ vừa dùng khăn ướt lau vết bẩn trên mặt cậu. Cục cưng bé bỏng nằm dài trên ghế, ôm đùi mẹ lí nhí trả lời“Mẹ không mệt, Tiểu Vũ không mệt.”“Ừ, Tiểu Vũ của mẹ giỏi nhất, con ngủ một giấc tỉnh dậy là tới rồi.”Hứa Nhan nói xong, chưa đầy năm phút sau đã thấy tiểu quỷ này nhắm mắt phát ra tiếng hít thở đều đều, còn chảy nước miếng lên quần cô, bất quá khuôn mặt khi ngủ đáng yêu muốn ngẩng mặt lên, nhìn cảnh vật quen thuộc trôi qua ngoài xe, không hiểu sao khóe mắt lại thấy cay cay. Trước kia, cô chạy trốn khỏi đất nước này cùng với số tiền lớn trong tay, định bụng sẽ gây dựng sự nghiệp rồi trở về trả thù Phỉ gia. Nhưng cuộc sống nào đâu dễ dàng như vậy! Lúc ấy vừa xuống sân bay, cô liền ngất xỉu khiến cho mọi người sợ hãi, sau khi được đưa đến bệnh viện gần nhất thì hay tin mình mang thai gần hai tháng rồi. Cô cảm thấy ông trời rõ ràng đang trêu đùa cô! Không phải bác sĩ của hai bệnh viện đều nói cô vô sinh sao? Hứa Nhan không biết mình nên vui hay buồn, thiên thần bé nhỏ đến không đúng lúc chút nào, khiến cho một người mang đầy thù hận như cô phải hoãn lại tất cả dự định. Đợi đến lúc Thiên Vũ ra đời thì ý muốn trả thù cũng không còn mãnh liệt như trước nữa, cô chỉ mong một cuộc sống bình thường, nuôi nấng thằng bé nên người, chuyện này so với việc trả thù Phỉ gia vẫn đáng giá hơn mình cô, đấu không lại Phỉ gia. Dù sự thật này vô cùng phũ phàng nhưng cô vẫn phải nhìn nhận phần những kẻ từng tổn thương em gái cô, cô nhất định sẽ khiến cho bọn chúng chết không có chỗ chôn. Nếu không phải vì Thiên Vũ thì hai năm trước, khi công ty bất động sản của cô phất lên ở đất Mỹ, cô đã về nước để xử lý lũ cặn bã kia Nhan thu lại ánh mắt mờ mịt, cầm điện thoại lên áp vào bên tai.[A lô? Xin hỏi ai vậy ạ?]Đầu dây bên tia vang lên âm giọng mềm mại của phụ nữ, giống như đã trưởng thành không ít. Từ khoảng hai năm trước, cô bắt đầu liên lạc lại với Lâm Dương, hắn lúc đó rất giận dữ, nhưng nhiều hơn là lo từng nói, khoảng thời gian cô đi Hứa Vân vẫn sống rất ổn. Nghe giọng em gái bình tĩnh như lúc này, cô mới biết hắn không có lừa cô!Hứa Nhan không biết phải mở miệng thế nào, cô cảm thấy có lỗi với em gái rất nhiều.[A lô? Nhầm số sao ạ?]Lúc này Hứa Nhan có chút nghẹn ngào, khó khăn lắm mới phát ra âm thanh nhỏ xíu“Là chị.” [...]Người bên kia giống như bị sốc, thật lâu sau mới phát ra tiếng khóc rống[Chị là đồ đáng chết! Tại sao đi lâu như vậy không liên lạc cho em? Tại sao lại bỏ đi? Oa… chị có biết khoảng thời gian này đối với em đáng sợ như thế nào không? Chị còn về làm cái gì? Hu hu… chị… chị... Em hận chị… nhưng em cũng nhớ chị lắm…]Hứa Nhan im lặng nghe em gái trách móc mình, càng nghe càng xúc động, suýt chút không kiềm được nước mắt. Con bé khóc thật lâu mới có thể bình tĩnh lại được, nhưng vẫn luôn miệng mắng cô là đồ đáng ghét, đồ xấu an ủi con bé mấy câu rồi bảo mình đang trên đường trở về, địa chỉ nhà thì Lâm Dương đã sớm gửi cho điểm xe dừng lại trước một căn nhà hai tầng kiểu dáng Tây u xinh xắn, Hứa Nhan có phần hồi hộp, vội ôm bảo bối đang ngủ say cổng đã có người chờ sẵn, đứa em gái nhỏ mà cô yêu thương hiện tại trổ mã vô cùng tốt, so với dáng vẻ mấy năm trước của cô càng khiến người ta yêu thích hơn.“Chị…?”Hứa Vân không xác định nhìn người phụ nữ trước mắt mình, sau đó lại nhìn tới đứa trẻ được cô ôm trong tay. Đứa trẻ nào đây? Cô hoảng hốt nhìn mái tóc ngắn màu xanh rêu ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp trước mắt, dáng vẻ sang trọng như một nữ doanh nhân thành đạt. Đặc biệt là ánh mắt sắc bén không còn nét ngây thơ của những năm trước, không giống chị gái cô chút nào! “Vào nhà trước đi, thằng bé hơi mệt.”Nghe Hứa Nhan đáp lời mình, Hứa Vân khẽ chớp mắt rồi như sực tỉnh, vội vàng dẫn bọn họ vào trong. Sau khi đặt bảo bối xuống giường cho thằng bé ngủ, Hứa Nhan mới ra phòng khách ngồi nói chuyện với em gái mình. Nói từ trưa đến tận giờ cơm chiều vẫn còn chưa xong, thế nhưng Hứa Vân rất hưng phấn, vẫn cứ hỏi đi hỏi lại“Thiên Vũ là con của… anh ta sao?”“Chị nói rồi, không quan trọng.”Hứa Nhan nhấp một ngụm trà, sau khi nói chuyện một lúc thì đại khái đã hiểu được những khó khăn của em gái trong lúc cô rời đi. Tinh thần sa sút, ăn uống không điều độ, lại còn bị ám ảnh cưỡng chế, cứ hễ đàn ông đến gần là con bé lại gào thét đuổi đi, ngoại trừ Lâm Dương ra, không có ai tiếp cận được con bé. Ấy vậy mà chỉ mất một năm, Hứa Vân đã trở lại bình thường. Chuyện này khiến cô hơi khó hiểu? Chẳng lẽ cái gọi là sức mạnh tình yêu có thật sao?“Chị, có chuyện này em phải nói với chị, khoảng một năm sau khi chị đi thì em và anh Lâm Dương…”“Chị biết.”Bọn họ nảy sinh tình cảm, chuyện đó rất bình thường, lúc Lâm Dương nói cho cô biết, cô thậm chí còn vui mừng cho em gái vì có một người đàn ông tốt như cậu ấy yêu thương con bé. Dù cho cô nghĩ vậy, nhưng Hứa Vân vẫn cảm thấy áy náy, khuôn mặt hơi đỏ lên“Chị không trách em sao?”Hứa Nhan thấy vậy bật cười“Trách cái gì? Chị và Lâm Dương chỉ là bạn mà thôi, hơn nữa chị cũng đã có Tiểu Vũ.”Nghĩ đến đứa trẻ đáng yêu đang ngủ ở phòng trong, Hứa Vân cũng nở nụ cười“Chị đẻ khéo thật, thằng bé có đến tám phần là giống chị.”“May mắn nó giống chị.”Hứa Nhan gật đầu, sau đó vị trợ lý vẫn luôn ở bên ngoài chợt nhắn tin cho cô. [Cô Hứa, Bạch Hạo Trì gọi đến, nói là ngày mai anh ta sẽ đáp máy bay về nước, mong cô ra đón. Ngày mai cũng là kỷ niệm năm mươi năm ngày cưới của cha mẹ anh ta, thư mời đã được gửi tới cho cô rồi.]Hứa Nhan nhẹ nhàng cảm thán trình độ ảo tưởng của tên họ Bạch kia, nghĩ gì mà bảo cô đi đón chứ? Lại nói thêm mấy câu với Hứa Vân thì dì Hứa trở về, một nhà ba người xúc động ôm nhau khóc sướt mướt. Bởi vì cô cũng có chút mệt, ngày mai còn phải đi đến Bạch gia, vậy nên sau khi cho Tiểu Vũ ăn cơm chiều xong lại trèo lên giường ôm con trai ngủ một giấc đến tận sáng hôm Nhan trước khi về nước lại đổi số điện thoại một lần khiến Bạch Hạo Trì không thể liên lạc được với cô. Anh tức giận quay sang quấy phá trợ lý của cô với hi vọng sẽ nhìn thấy cô ra sân bay đón mình, nhưng chào đón anh là fan hâm mộ cuồng nhiệt, bọn họ gào khóc vì anh tuyên bố giải nghệ! Anh chật vật bỏ chạy, cũng không còn thời gian oán trách cô giới luôn có một loại người sau khi bị tổn thương thì trở nên vô tâm vô tình, Hứa Nhan bây giờ chính là loại người đó. Mặc dù tên họ Bạch kia đối tốt với cô đến mức khó tin, nhưng cô chẳng có chút cảm giác rung động cài lại nơ trước cổ cho Thiên Vũ, một cái bánh bao nhân thịt bọc vest trắng liền hiện ra trước mắt cả nhà. Hứa Vân nhìn khuôn mặt hồng hào đáng yêu của cháu trai, khẽ đưa tay che miệng, thổn thức một hơi“Quá dễ thương, chị, em muốn bắt cóc con trai chị!”Hứa Nhan làm bộ trừng mắt“Em muốn thì tự sinh một đứa đi chứ!”“Này… em vẫn còn đang đi học đại học, đợi khi nào đám cưới hãy nói.”Hứa Vân tuy đã có thể trở lại cuộc sống bình thường như trước, nhưng vẫn chưa sẵn sàng đón nhận việc sẽ cưới Lâm Dương, cô cảm thấy hơi tự Vũ mở đôi mắt to tròn nhìn mama của mình, lại nhìn Hứa Vân chằm chằm, sau đó chạy tới ôm bắp đùi của mama, đem mặt vùi vào Nhan buồn cười ôm con trai lên, hôn một cái vào gò má của thằng bé“Dì út của con sẽ không bắt cóc con đâu, đừng sợ.”“Gì? Thì ra là đang sợ em sao? Em chỉ nói đùa thôi mà!”Đột nhiên bị tiểu bảo bối xa lánh, Hứa Vân ủy khuất gần chết.“Tính tình thằng bé không được hiếu động lắm, đến giờ rồi, chị đi trước.”Hứa Nhan thấy cục cưng cứ ôm chặt cổ mình không buông, đành cười nháy mắt với em gái và dì rồi đi thẳng ra cửa. Trợ lý của cô đỗ sẵn xe ở đó chờ, bữa tiệc kỷ niệm này bảy giờ tối sẽ bắt đầu, Bạch Hạo Trì không biết có chịu nổi không? Vừa đáp máy bay về trong ngày liền tham gia tiệc rượu, hi vọng anh ta đủ thể lực để chống lo lắng người kia nếu có chuyện gì thì Tiểu Vũ sẽ buồn, vì vậy không khỏi mở miệng hỏi thăm trợ lý của mình một chút.“Anh ta về khi nào?”“Dạ, là giữa trưa.”Giữa trưa? Vậy tính ra cũng đủ thời gian nghỉ ngơi rồi. Trong lúc cô suy nghĩ, Tiểu Vũ chợt nhe răng cười“Mẹ, chú Trì cũng tới đúng không?”“Con thích chú Trì vậy à?”Hứa Nhan nghiêng đầu nhìn con trai, cực cưng không trả lời, chỉ thấy đôi mắt của thằng bé sáng rực như sắp phun ra lửa. Mấy năm nay Bạch Hạo Trì rất kiên nhẫn đối với mẹ con cô, miễn là có thời gian rảnh rỗi thì lại lén lút chạy tới chơi cùng Thiên Vũ, giành việc đưa đón thằng bé đến trường, mua đồ chơi, dạy thằng bé học. Tuy không phải lúc nào anh ta cũng ở bên cạnh Thiên Vũ, nhưng bảo bối nhà cô lại bắt đầu quen dần với sự hiện diện của anh ta, chỉ sợ trong thâm tâm thằng bé đã xem anh ta là baba của mình rồi! Việc này thật ra làm cô đau đầu không lúc cô cùng con trai đấu mắt, xe dừng lại trước một khách sạn nổi tiếng. Lúc này bên ngoài cũng đậu vô số siêu xe đắt tiền, không ít người ăn mặc sang trọng bước xuống, nối đuôi nhau đi vào xuất hiện cũng không làm mọi người để ý chút nào, nhưng là lúc dắt tay tiểu bảo bối đi vào thì có khá nhiều ánh mắt tò mò nhìn về phía bọn họ. Một bữa tiệc lớn thế này, đa phần người đến đều có bối cảnh và quen biết nhau từ sớm, song hai mẹ con trước mắt trông có vẻ rất lạ lẫm. Cô gái tóc ngắn kia mặc một chiếc váy dạ tiệc cúp ngực, dài đến mắt cá chân, là loại xẻ tà từ phần đùi xuống. Trên phần cổ trắng ngần đeo một chuỗi dây chuyền bạc tinh xảo mà trang nhã. Quần áo thì rất thuần khiết, ấy vậy mà những người định lực kém nhìn qua vài lần chỉ muốn phun máu mũi! Đáng tiếc bánh bao tròn ủm đang đi bên cạnh cô đã cảnh tỉnh bọn họ, người ta là hoa có chủ rồi.
Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát Hào Môn Đoạt Tình Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát GIỚI THIỆU CHUNG Tác giả Thịnh Hạ Thái Vi Thể loại Ngôn tình, Hiện đại Nguồn Sưu tầm Trạng thái Hoàn thành NỘI DUNG TRUYỆN Một hồi dự mưu âm mưu sắp đặt trước, để cho bọn họ cả đêm triền miên, cứ tưởng rằng sau khi trời sáng, bọn họ sẽ đường ai nấy đi, chỉ là người qua đường. Ai có thể ngờ, người đàn ông này lại nói, sẽ chịu trách nhiệm với cô chứ? Mộ Dung Trần, quyền thế một phương, là thiếu gia tôn quý của nhà Mộ Dung, khi cô bị người ta bỏ thuốc đưa lên giường lớn của hắn, ngây ngô thở khẽ, dụ hắn khó có thể kiềm chế được, mạnh mẽ triền miên suốt một lấy được cô, hắn không tiếc lấy cường quyền, uy hiếp hôn phu của cô, phá vỡ hôn ước của cô, hơn nữa còn ép cô trở thành vợ của hắn. Một cuộc hôn nhân không có tình yêu làm nền tảng, đã làm cho 2 người như bước đi trên một tầng băng mỏng, mỗi bước đều hết sức cẩn năm trên giường thân mật, quan hệ của bọn họ vẫn dừng lại ở mức “lạnh nhạt”.Một cú điện thoại vượt biển, khiến cho cô biết mình cũng không phải người phụ nữ duy nhất của hắn, rốt cuộc cô cũng đề xuất ly hôn. cập nhật audio truyện mới và hot nhất hiện nay. Các bạn muốn nghe truyện gì tiếp theo 🤔? Hãy đánh giá 5* và để lại tên truyện trong comment cho chúng tớ biết nhé! ^^ Mời các bạn nghe audio truyện full được sưu tầm bởi ️️ Truyện đã được up hoàn chỉnh. Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ. 💛🧡 Cảm ơn các bạn đã lắng nghe và ủng hộ chúng tôi 🧡💛 📧 Email góp ý info 💌 Facebook
Reads 228,552Votes 18,842Parts 66Complete, First published May 29, 2018Table of contentsSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 16 Một mặt khác của cậu Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018•18 Trong phòng làm việc HSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 23 Chồng cậu là người như thế nào ?Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 28 tình địch ở khắp mọi nơi Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 31 Anh có chỗ nào không tốt ?Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 38 kiếp trước tạo nghiệp sao ?Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 45 Trả giá cho hành động của mìnhSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018•47 suy nghĩ của nam nhânSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018H•52 cho Khải Minh một đứa emSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018•56 chuẩn bị tiệc sinh nhậtSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 63 người chồng mẫu mực HOÀN Sun, Sep 23, 2018•64 Ngoại truyện 1 anh trai và em gáiSun, Sep 23, 2018•65 Ngoại truyện 2 Trịnh Hạo ThạcSun, Sep 23, 2018Wed, Dec 12, 2018Bố cậu nợ nần chồng chất, đem cậu bán cho một người đàn ông xa lạ làm vợ. Anh nói anh không yêu cậu, vậy vì sao luôn cố chấp giữ cậu bên người ? Bốn năm khước lục chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ ? Anh nói "Mẫn Doãn Khởi, em chạy không thoát " __________________________________ Tiểu Trịnh "ba, làm thế nào để mẹ sinh em bé được vậy ?" Trịnh đại boss " ba cùng mẹ ở trong phòng, ba bắn pháo hoa, mẹ nhặt thuốc pháo, sau đó có con." Tiểu Trịnh "Con muốn có em bé! Ba mau đi bắn pháo "1hết
bảo bối em chạy không thoát