bảo bối tôi ghen rồi
Bảo bối của tôi là em - (Chương 10) - Tác giả PunPun Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Chương 44: Huyền thiên băng ghen rồi. \ […\] Công ty Hàn thị. “ Hàn Tử Mặc! Bế tôi! ” Huyền Thiên Băng vì cảm thấy có chút đau bụng nên không muốn đi, liền kêu Hàn Tử Mặc bế mình. Còn những người ở công ty thì không khỏi bất ngờ vì lần đầu tiên có người dám
Bảo Bối Nhỏ Của Tổng Tài Lưu Manh - (Chương 16) - Tác giả Linhh yy Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Lẽ nào ông cụ đã quên mất ân oán giữa mình và Cảnh Hoa Đạc rồi sao? Ngồi xuống ghế sofa, Hoắc Vân Thâm nói với mẹ của anh: "Mẹ, con và Cảnh Hi đã đăng ký kết hôn rồi, hôm nay về nhà chỉ là muốn báo với mọi người một tiếng, tiếp theo bọn con chuẩn bị tổ chức đám cưới."
Nhớ kín đáo, kẻo người ngoài nói". Hoang mang trước lời mẹ nói, mẹ không giận, không trừng trị tôi mà còn dặn dò cho tôi "bảo bối" phòng thân này. Nghe mẹ nói mà tôi ân hận vì việc làm của mình quá. Mẹ trước nay vẫn tốt với tôi, nhưng con dâu ngoại tình thì mẹ
modifikasi jupiter mx 135 warna biru jari jari. Cùng đọc truyện Bảo Bối, Tôi Ghen Rồi!! của tác giả Lạc Diễn tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại là vị tổng giám đốc cao ngạo lạnh lùng, ngoài công việc thì chưa từng để ý đến những thứ khác. Hắn luôn có phụ nữ vây quanh dù biết hắn sẽ giết bất cứ người đàn bà nào đến gần hắn. Nhưng vì sắc đẹp tuyệt vời của hắn thì không ai có thể cưỡng lại là một cô bé dễ thương với thân hình hấp dẫn. Khuôn mặt baby đối lập với thân hình hoàn hảo luôn khiến nó trở thành tâm điểm mỗi khi ra con người với những tinh cách trái ngược lại bị số phận sắp đặt khiến hai người họ bước vào cuộc sống của rằng một cô gái ngây thơ thuần khiết có thể tiến vào trái tim đã bị đóng đăng từ lâu?Tất cả sẽ được bất mí trong câu chuyện dưới đây. Mời các bạn đón đọc và theo dõi vật1, Vương Thừa ÂnGiám đốc của công ty Ngạo Thiên. Sở hữu một khối tài sản lơn trong tay khi mới 17 tuổi và gây dựng sự nghiệp khi 21 tuổi. Cho tới nay, khi hắn được 25 tuổi thì Ngạo Thiên đã trở thành công ty lớn có tầm ảnh hưởng rất lớn trên thương trường. Nổi tiếng lãnh khốc, vô tình nên khi nhắn tới cái tên Vương Thừa Ân thi không ai là không khiếp sợ. 2, Nhạc Linh NhiênCon gái của một chủ cửa hàng thời trang nổi tiếng. Sở hữu vẻ ngoài xinh như một thiên thần, giọng nói trong như ngọc và tính cách tốt bụng, ngây thơ khiến ai ai cung yêu quý. Cô năm nay là sinh viên năm 2 của trường đại học Kinh Tế. Cô thừa hưởng được trí thông minh thiên bẩm từ ông nội nên đã tốt nghiệp đại học khi đang còn học năm thứ 2 tại trường. Ra ngoài đời đi làm ở tuổi 20 nên có rất nhiều thứ cô không thể lường trước được. Chính vì như vậy cộng thêm sự ngây thơ vô số tội mà cô được đặc cách lên làm thư kí cấp cao. Thật là quá may mắn mà!!
- "Anh mắng tôi!!!"- Linh nhiên oà khócHắn bên ngoài vẫn tỏ ra mặt lạnh nhưng thực chất bên trong thâm tâm hắn đang rất rối bời. Không biết phải dỗ nó ra sao nữa. - "Nín!!"- Hắn lạnh lùng ra lệnh-" A...anh..."- Bây giờ nó mới thực sự được ngắm kĩ dung mạo của hắn. Mắt đen sâu thẳm, mái tóc đen được vuốt lên y như mấy soái ca trong ngôn tình. Khuôn mặt lạnh lùng, tất cả những điêu đó đủ để làm cho Linh Nhiên ngây người. Khác xa một trời một vực so với sự tưởng tượng của cô. Thấy cô nhìn mình không chớp mắt, hắn hơi khó chịu liền nhíu mày nói- "Mặt tôi dính gì hả?"Cô như được giọng nói kia kéo trở về thực tại. Lúng túng ngại ngùng đến đỏ mặt, lùi ra xa anh vài bước rồi lên tiếng-" K..không có gì thưa chủ tịch!! M.. Mà có đúng anh là chủ tịch không?"-Cô nghi ngờ hỏi lại- "Tôi không phải chủ tịch thì ngồi trong này làm gì?"- Hắn lạnh lùng đáp trảThừa Ân không nói gì thêm, đi tới bàn làm việc ngồi xuống rồi chống cằm nhìn cô như đang chất vấn- "Cô nó thể làm được những việc gì?"Linh Nhiên bị hỏi bất ngờ nên cô chưa kịp nghĩ gì cả. Cô suy nghĩ một lúc rồi mới nói với anh- "Việc gì tôi cũng có thể làm!!"- "Vậy cô dịch những văn kiện này sang tiếng Anh giúp tôi!!"- Nói rồi anh đưa cho cô một xấp văn kiện dày - "Tiếng anh sao? Được thôi"- Tiếng anh là sở trường của cô, cô cứ tưởng hắn sẽ giao cho cô việc gì nặng nhọc lắm chứ!! hoá ra chỉ là dịch mà thôi. Nghĩ rồi cô vui vẻ ra khỏi phòng chủ tịch rồi ngồi vào bàn làm việc của mình. Bàn làm việc của Linh Nhiên ngay cạnh phòng chủ tịch nên thao tác của cô rất nhanh. Nhanh chóng ngồi xuống ghế rồi làm công việc hắn ta trong phòng....- " Sao rồi?"- Trí Thiên gọi điện cho Thừa Ân- "Sao chăng gì? cô ta vừa nhìn thấy tôi đã khóc nên chưa dám giao việc nặng chứ sao"- Thừa Ân vừa nghe điện thoại vừa chăm chú nhìn vào màn hình máy tính- " Cậu giám làm con bé khóc?"- Hàn khí phát ra từ đầu dây bên kia, nhưng tiếc là Thừa Ân đã quá quen rồi nên anh không tỏ vẻ gì là đang sợ hãi cả- "Sao có thể trách tôi? Tôi còn chưa động chạm tới cô ta"- Thừa Ân vẫn lạnh giọng, thờ ơ nói Anh ăn nói như tảng băng nghìn năm thế ai mà không sợ cho được "Dù sao Linh Nhiên vẫn còn trẻ, cậu đừng có bắt nạt nó. Cẩn thận tôi xử cậu đấy!!"- Trí Thiên đe doạ rồi cúp máySau khi Trí Thiên cúp máy thì Thừa Ân ngả người ra đằng sau, có vẻ như đang suy nghĩ việc gì đó-Đến gần trưa,....-" Chủ tịch, tôi dịch xong rồi!!"- Linh Nhiên đứng ngoài gõ cửa- "Vào đi"- Bên trong truyền ra tiếng nói lười biếngLinh Nhiên đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Thừa Ân vẫn đang làm việc. Phong thái làm việc của anh rất ư là soái nha, anh bây giờ mặc có chiếc áo sơ mi tắng mỏng, không đeo cà vạt và cổ áo còn cởi ra tới nút thứ hai để lộ vòm ngực săn chắc. Bất giác, mặt Linh Nhiên đỏ lên, cô cứ đứng ở cửa mà không tiến lại gần. Thấy cô không có động tĩnh gì thì Thừa Ân cất giọng- "Đứng đó làm gì?"- "A...dạ"-Bị anh nói, cô lúng túng bước tới gần rồi đặt lên bàn làm việc một xấp giấy tờ-" Của anh đây!!"Thừa Ân nhận lấy xấp bản dịch từ cô. Không khí trong phòng bỗng trở nên căng thẳng lạ thường. Hai người cùng im lặng nhưng lại có cảm giác rất khác nhau. Anh vì tập trung vào công việc nên không để ý tới cô, còn cô thì cứ nhìn anh sợ sệt. Bỗng nhiên...." Cộc cộc "Một tiếng gõ cửa từ bên ngoài phá tan bầu không khí ngột ngạt. Thừa Ân không tỏ vẻ ngạc nhiên lắm vì anh biết thừa đó là ai, còn cô thì ngây người nhìn ra phía cửa-" Ra mở cửa đi"- Anh nhìn cô rồi nói- "Vâng"-Cô tiến lại gần cửa rồi mở ra- "Tiểu bảo bối!! Ngày đầu đi làm thế nào?"- Trí Thiên vừa nhìn thấy Linh Nhiên thì mỉm cười nhẹ nhàng- "Anh haiiiiiiiii!!!!!"- Cô hét lớn rồi nhảy lên ôm cổ anh- "Được rồi!! bây giờ chúng ta đi ăn" - Anh nhẹ nhàng đẩy cô xuống rồi quay sang tên nào đó vẫn đang lạnh lùng ngắm cảnh ngôn tình từ nãy tới giờ- "Đi cùng không?"- "Anh hai!!"- Cô thấy anh mời hắn thì kéo tay anh rồi nói thầm- "Hắn ta bị sao ấy, cả ngày nói được có một hai từ. Bộ anh ta có vấn đề về thần kinh sao?"-" Ừ đúng rồi!! Cậu ta có vấn đề nên đừng có lại gần!!"- Anh cũng hưởng ứng nói nhỏ vào tai cô- "Tôi nghe hết đấy. Giờ có đi không thì bảo?"-Trong khi hai con người đang thì thầm to nhỏ nói xấu mình không để ý thì hắn đã tới và đứng ngay cạnh khiến cô giật mình núp sau áo Trí Thiên- "Đi thôi!!"- Trí Thiên nói rồi cùng hai người ra ngoàiDưới sảnh công ty Ngạo Thiên đang có 3 chiếc xe đen đứng đợi. Trí Thiên vừa bước ra thì một đám người xếp thành hàng cúi đâu chào cung kính- "Giám đốc, chủ tịch, tiểu thư!!!"-" Mấy người để lại một chiếc xe rồi đi đâu thì đi"-Sau khi nhận được lệnh của Trí Thiên thì những tên vệ sĩ đó nhanh chóng rời đi với 2 chiếc xe. Bây giờ chỉ còn có 3 người. Trí Thiên lúc nào cũng chiều Linh Nhiên nên bơ luôn thằng bạn bên cạnh rồi quay sang hỏi cô- "Bảo bối hôm nay muốn ăn gì?"-" Em muốn ăn món Ý!!"- Nghe anh nói vậy thì Linh Nhiên sáng mắt lên- "Được rồi!! Cậu có ăn không?"-Trí Thiên bây giờ mới quay sang hỏi hắn- "Sao cũng được!!"- Quá lạnh lùng, anh Thừa Ân đúng là ông chúa tuyết mà- "Anh!!"-Sau khi thấy Thừa Ân tránh xa khỏi chỗ mình thì cô kéo vạt áo Thiên hỏi nhỏ-"Sao em tưởng anh ta bụng phệ rồi háo sắc chứ??!!"- "Thế em thấy cậu ta không giống chỗ nào?"- Anh nín cười nhìn theo Thừa Ân-" Chẳng giống gì cả. Anh ta đẹp hơn em nghĩ "- Linh Nhiên cảm thán- "Ra mà hỏi anh ta xem hắn dùng mĩ phẩm gì mà đẹp thế đi!!"- Anh nói rồi ranh mãnh cười nhìn cô- "Vậy em hỏi đó nha!! Có gì anh hai bảo hộ em đấy!!"- Linh Nhiên thấy anh nói vậy thì cũng thực sự muốn xem Thừa Ân sử dụng mĩ phẩm gì Trời ơi chị ơi. Anh ấy đẹp tự nhiên đó chị________Chap hơi ngắn vì mình bận học mất rồi. Về sau có thể 1 tuần mình mới ra có 1 chương nhưng cũng rất mong các bạn ủng hộ mình. Cảm ơn!!
Trời mùa hè ở Đế Đô vô cùng nóng. Nhạc Linh Nhiên khổ sở bước chân ra khỏi nhà trong cái nắng gay gắt giữa trưa. Chả là hôm nay con bạn cô muốn ăn pizza nóng, mà hôm trước ở nhà nó lỡ hứa rằng sẽ nghe lời nó nói cho nên 12h trưa mới phải vác cái mặt ra ngoài mà mua đồ. Nhạc Linh Nhiên mặc một chiếc áo hoodie ngắn tay màu trắng có chữ Baby màu đen to đùng trước ngực. Kết hợp với cái quần sooc nỉ màu đen ngắn tới đùi. Trông cô sẽ vô cùng cá tính nếu cái mặt không ủ rũ như thế. - " Mồ~ đúng là hại chết con rồi!!"Nhạc Linh Nhiên vừa đi vừa than thở. Oài, cô mới có 20 tuổi thôi, vẫn chưa muốn chết vì nóng đâu a~- " Chị "- " Hử?"Đang mệt mỏi cầm hai túi xách lết từng bước chân về nhà thì từ phía sau, một cậu nam sinh chừng 16,17 tuổi tiến tới gọi một tiếng " Chị ". Linh Nhiên ngơ ngác quay lại nhìn cậu nam sinh đó. Da trắng, dáng cao, một tai đeo tai nghe loại mới nhất. Trên người vẫn còn nguyên bộ đồng phục học sinh đỏ đậm. - " Dễ thương ghê "Nhạc Linh Nhiên không nhịn được bật lên thành tiếng. Sau đó nhận thấy cậu ta cứ nhìn mình chằm chằm, cô ngại ngùng lên tiếng- " Em gọi chị!?"- " Chị Miên Miên!! Chị Miên Miên!! Chị là Miên Miên có phải không?"- Cậu nhóc kích động lao tới nắm lấy bả vai cô lắc liên tục- " A!!"Nhạc Linh Nhiên chóng mặt, túi pizza của cô rơi xuống đất làm đổ hết pizza ra đường. Nhạc Linh Nhiên hơi khó chịu bèn lấy hết sức vùng ra một cái. Đừng nghĩ chị đây hiền lành mà muốn làm gì thì làm a~- " Cậu làm gì vậy hả?"- Nhạc Linh Nhiên đứng cách xa cậu ta ra mới nghi ngờ hỏi- " Chị là Miên Miên có phải không? Chị đúng là chị Miên Miên rồi!!"- Cậu nhóc kia vẫn liên tục gọi cô là Miên Miên khiến cô không hiểu gì cả- " Cậu nói gì vậy?"- " Chị..."Cậu ta còn định nói gì nữa nhưng từ phía xa, một cô gái ước chừng khoảng 26,27 tuổi bước tới. Giọng nói có chút chanh chua cất lên- " Tiểu Long, sao em lại ở đây? Mau quay về!!"- " Cút"Cậu bé được gọi là Tiểu Long kia vừa nhìn thấy cô ta là sắc mặt đã lạnh hẳn xuống. - " Em..."- " Chị không có quyền ra lệnh cho tôi!! Nói cho chị biết, cả đời này tôi chỉ có chị Miên Miên là chị gái!! Chỉ có Đường Miên Miên mới là chị gái của tôi. Chị không xứng ngồi vào vị trí đó của chị ấy!!"- Tiểu Long đột nhiên hùng hổ lao tới- " Hai người...."- Nhạc Linh Nhiên thấy bầu không khí giữa hai người họ thập phần gay gắt bèn lên tiếng cắt ngang- " Cô..."- Cô gái kia bây giờ mới để ý tới sự tồn tại của Linh Nhiên, lúc quay qua thì khuôn mặt đã tái mét. Cô gái này....chiếc vòng đó?!!- " À, nếu không có chuyện gì thì tôi về trước nha!!"- Nhạc Linh Nhiên nói rồi quay người bỏ chạy. Đường An Vy và Đường Vân Long vẫn còn nhìn theo bóng cô. Nhìn Tiểu Long có vẻ đang rất phấn khích, cậu nhanh chóng chạy đi mất để lại một mình Đường An Vy ở lại. Mặt mũi cô bây giờ đã tái mét lại rồi. -"Cô ta...Không thể nào, 16 năm trước chẳng phải đã..."- " Đại tiểu thư!!"- Từ đằng sau, một cô gái tiến tới cung kính gọi cô một tiếng- " Điều tra về cô gái đó cho tôi"- " Dạ "- " Aida, tổ tông của tôi ơi, mày đi đâu rồi?"Vừa về tới biệt thự của Mạc gia, Nhạc Linh Nhiên mệt mỏi ngã lăn ra ghế sofa la hét ầm ĩ- " Tới đây, tới đây, mày đi gì mà lâu vậy?" - Mạc Khả Lĩnh từ trong bếp hớt hải chạy ra- " Gặp mấy người hâm ngoài đường thôi à!! Pizza nè"- " Có đúng loại tao thích không đấy?" - Mạc Khả Lĩnh vui tươi hớn hở nhận lấy túi đồ- " Mày lắm chuyện quá!! Không ăn đưa đây tao ăn cho"- " Ấy!! Ăn mà ăn mà"Hai đứa vừa bóc được gói pizza ra thì điện thoại của Linh Nhiên đổ chuông. " Ân Ân "-" Ai vậy!?"- Mạc Khả Lĩnh vừa cầm điều khiển ti vi vừa chuyển kênh- " Vương tổng "Trả lời con bạn xong, Nhạc Linh Nhiên nhấn nút nghe rồi đưa lên tai-" Alo"- " Cô đang làm gì?"- Điện thoại vừa nhận, một tiếng nói khàn khàn từ bên kia vọng lại-" Ăn trưa!! Có gì không? Hôm nay là chủ nhật, đừng có bảo tôi đi làm à nha"- " Số nhà 05 đường XYZ.. Mau lên "
Hắn là vị tổng giám đốc cao ngạo lạnh lùng, ngoài công việc thì chưa từng để ý đến những thứ khác. Hắn luôn có phụ nữ vây quanh dù biết hắn sẽ giết bất cứ người đàn bà nào đến gần hắn. Nhưng vì sắc đẹp tuyệt vời của hắn thì không ai có thể cưỡng lại là một cô bé dễ thương với thân hình hấp dẫn. Khuôn mặt baby đối lập với thân hình hoàn hảo luôn khiến nó trở thành tâm điểm mỗi khi ra con người với những tinh cách trái ngược lại bị số phận sắp đặt khiến hai người họ bước vào cuộc sống của rằng một cô gái ngây thơ thuần khiết có thể tiến vào trái tim đã bị đóng đăng từ lâu?Tất cả sẽ được bất mí trong câu chuyện dưới đây. Mời các bạn đón đọc và theo dõi vật1, Vương Thừa ÂnGiám đốc của công ty Ngạo Thiên. Sở hữu một khối tài sản lơn trong tay khi mới 17 tuổi và gây dựng sự nghiệp khi 21 tuổi. Cho tới nay, khi hắn được 25 tuổi thì Ngạo Thiên đã trở thành công ty lớn có tầm ảnh hưởng rất lớn trên thương trường. Nổi tiếng lãnh khốc, vô tình nên khi nhắn tới cái tên Vương Thừa Ân thi không ai là không khiếp sợ. 2, Nhạc Linh NhiênCon gái của một chủ cửa hàng thời trang nổi tiếng. Sở hữu vẻ ngoài xinh như một thiên thần, giọng nói trong như ngọc và tính cách tốt bụng, ngây thơ khiến ai ai cung yêu quý. Cô năm nay là sinh viên năm 2 của trường đại học Kinh Tế. Cô thừa hưởng được trí thông minh thiên bẩm từ ông nội nên đã tốt nghiệp đại học khi đang còn học năm thứ 2 tại trường. Ra ngoài đời đi làm ở tuổi 20 nên có rất nhiều thứ cô không thể lường trước được. Chính vì như vậy cộng thêm sự ngây thơ vô số tội mà cô được đặc cách lên làm thư kí cấp cao. Thật là quá may mắn mà!!
Nhạc Linh Nhiên ủ rũ ngồi trên bàn làm việc. Hai con người kia đúng là đang bóc lột sức lao động của cô mà!!-" Tiểu bảo bối!!"- Trí Thiên từ đằng sau bước tới, khuôn mặt u ám hơn bao giờ hết- "A!!"Nhạc Linh Nhiên sợ hãi lùi ra sau. Hai người này họp nhanh vậy? - "Tối qua em đã đi đâu?"- Trí Thiên hỏi cô dù đã biết rõ câu trả lời- "Đi đâu kệ em, không cần anh quan tâm!!"- Nhạc Linh Nhiên hất cằm cãi lại- "Em...."- "Anh mà tiến tới một bước là từ nay về sau đừng có đụng vào em nữa"Trí Thiên sợ hãi lùi lại. Không được đụng vào tiểu bảo bối thì đúng là một cực hình mà!! - "Anh sai rồi!! Xin lỗi em"Lần đầu tiên thấy anh trai hạ mình xin lỗi, Linh Nhiên cũng không có làm khó anh. Cô chu môi ra hôn vào má anh một cái- "Tha lỗi cho anh đó!!"- "Hai người diễn đủ chưa?"Vương Thừa Ân nãy giờ đứng một bên chứng kiến cảnh " ân ân ái ái " của hai anh em nhà nọ thì vô cùng bực mình. Anh lên tiếng phá tan bầu không khí mờ ám đó. Và quả thật đã thành công hơn mong đợi, hai người họ lập tức dừng lại cảnh ân ái nhưng vẫn dính lấy nhau. - "Hết việc rồi thì về đi!!"Vương Thừa Ân lạnh lùng đuổi người. Cứ nghĩ tới việc hai người họ không có quan hệ ruột thịt gì là máu nóng trong người lại nổi lên. - "Không cần cậu đuổi "- Nhạc Trí Thiên quay ra lườm anh rồi nhanh chóng dùng cái giọng ôn nhu nhất có thể để nói chuyện với cô - "Chiều anh sẽ tới đón em!!"Nói rồi còn hôn vào má cô một cái. Vương Thừa Ân càng nhìn càng thấy ngứa mắt. Anh đưa tay kéo cô lại phía mình rồi cất giọng lạnh - "Cô còn việc đấy!! Vào đây"Nói rồi kéo Linh Nhiên vào phòng đóng sầm cửa lại. Nhạc Trí Thiên bơ vơ đứng bên ngoài. Sao anh cứ có cảm giác thằng bạn mình bị chạm mạch ta? Hôm nay tính tình lại bất thường à?-Nhạc Linh Nhiên bị Vương Thừa Ân kéo vào phòng làm việc. Đang ngơ ngác không hiểu gì thì anh đã đẩy cô vào tường. Khuôn mặt anh ghé sát vào đôi tai nhỏ bé kia. - "Nhớ rõ, cô là người của tôi. Một khi đã vào công ty của tôi làm thì mọi thứ của cô sẽ thuộc về tôi!!"Nhạc Linh Nhiên ngây thơ không hiểu ý của anh. Nhưng tại khó chịu quá nên ra sức gật đầu. Phải chăng vì vụ tai nạn đó nên đầu óc của cô có hơi bất bình thường? Học thì giỏi nhưng mấy chuyện kiểu này thì rất ngu. Vương Thừa Ân hài lòng gật đầu. Nhưng thấy chưa thoả mãn, anh liền tiến tới cắn nhẹ vào vành tai của cô. Nhạc Linh Nhiên rùng mình ra sức đẩy anh ra nhưng làm sao mà đẩy được. Cô mà đẩy được anh thì thế giới này loạn rồi. - "Mèo con, nhớ cho kĩ em là của tôi!!"_________Chương mình dùng để come back. Mình đã trở lại rồi đây. Haizzz, quả thật là sau hơn nửa năm con bé bỏ truyện thì bây giờ đột nhiên chả biết lấy cảm hứng từ đâu mà nó muốn viết tiếp. Thực sự là có nhiều bạn rất thất vọng về Diễn phải không? Mình đã không kiên nhẫn hoàn thành bộ truyện này mà. Nhưng chả hiểu sao sau khi đọc mấy bộ truyện ngôn tình gần đây như " Chọc tức vợ yêu " hai " Boss hung mãnh " và bây giờ đang chờ " Bẫy hôn nhân " đến dài cổ thì trong đầu tự dưng lại nghĩ tới " Bảo bối, tôi ghen rồi ". Thực sự mình cũng không chắc là mình có thể đảm bảo sẽ không bỏ truyện lần nữa nhưng Diễn sẽ cố hết sức vì độc giả thân yêu!! Mấy bạn vẫn còn ủng hộ mình chứ? Nếu vân còn thì cmt cho mình biết nha!!
bảo bối tôi ghen rồi